Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn 2.Bài viết số 1. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 2.Bài viết số 1. Hiển thị tất cả bài đăng

23 thg 10, 2009

Với cộng đồng...

Họ và tên : NGUYỄN NGỌC PHƯƠNG THỦY Stt : 32-10a8-0910
--------------------------------------------
Thanh niên học sinh là thế hệ tương lai của đất nước , vì thế chúng ta cần cố gắng ra sức học tập để mai sau trở thành những con người có ích cho cộng đồng . Đó cũng chính là trách nhiệm của chúng ta khi còn ngồi trên ghế nhà trường .
Trách nhiệm là gì ? Trách nhiệm là điều mà chúng ta phải gánh vác , lo liệu và sẵn sàng nhận mọi hậu quả gây ra .Trách nhiệm của chúng ta đối với cộng đồng là luôn nghĩ đến lợi ích chung , sống cho người ,vì người trước khi nghĩ đến mình .
Trong cuộc sống , chúng ta cần phải xác định rõ trách nhiệm sống của mình . Vì khi đó chúng ta sẽ có mục đích sống , sẽ có hướng đi chính xác cho cuộc đời mình và quan trọng hơn cả là được mọi người xung quanh yêu mến .Một cộng đồng muốn tồn tại và phát triển tốt thì các thành viên – chính là chúng ta cần phải ý thức được trách nhiệm , nghĩa vụ của mình đối với cộng đồng .
Trước tiên , việc đơn giản nhất đó là không xả rác , bảo vệ môi trường xung quanh cũng chính là bảo vệ chúng ta . Việc nhỏ nhưng nếu không nhận thức được thì cũng không thể làm được. Mặc dù Nhà nước ta đã bố trí rất nhiều thùng rác trên mọi tuyến đường nhưng nhiều người cứ “tiện tay” vứt mọi nơi .Hình ảnh kênh rạch đầy rác không còn xa lạ gì đối với người dân Việt Nam nữa .
Cứ mỗi ngày có hơn 30 người chết , hơn 20 người bị thương vì tai nạn giao thông , số lượng ấy cứ ngày một tăng lên do ý thức khi tham gia giao thông của chúng ta còn kém . Vậy thì trách nhiệm của chúng ta ở đây là gì ? Đó là tuân thủ các luật giao thông khi đi đường như phải đội mũ bảo hiểm , không vượt đèn đỏ , không lấn tuyến , không tham gia đua xe, đánh võng lạng lách…thì họa may số lượng ấy mới có thể thuyên giảm được! Bên cạnh đó , chúng ta cũng cần tuyên truyền ,phổ biến các luật giao thông cho người dân khu phố mình cũng như tham gia các hoạt động hiến kế giảm thiểu tai nạn giao thông trên cả nước .
Ngoài ra ,chúng ta không nên tham gia sử dụng , tàng trữ , mua bán , vận chuyển các chất gây nghiện như heroin , cần sa ….và phải báo cho công an khi phát hiện những hành vi trên . Đó cũng chính là trách nhiệm của chúng ta nên làm và phải làm .
Việc xác định được trách nhiệm của mỗi học sinh mang lại nhiều lợi ích , trước hết là chúng ta sẽ vạch rõ mục tiêu để cải thiện bản thân mình , giúp chúng ta hình dung , hành động và đạt được mục đích góp phần phát triển cộng đồng, chúng ta sẽ được nhiều người yêu thương , quý trọng . Nhưng cũng không ít kẻ không xác định trách nhiệm của bản thân mình , hậu quả là trở thành những phần tử xấu của xã hội , vô dụng và nhiều người khinh thường .
Nói tóm lại , trách nhiệm của chúng ta đối với cộng đồng là cố gắng phát triển những mặt tốt , giảm thiểu như ngăn chặn những mặt xấu để nước ta ngày càng phát triển và đi lên . Muốn có được điều đó thì ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường , chúng ta cần phải xác định được trách nhiệm của bản thân của mỗi người .

TRÁCH NHIỆM CỦA HỌC SINH

Một đất nước sẽ không được gọi là phát triển nếu ngành giáo dục ở đó không tốt, ngày càng đi xuống. Phát triển làm sao khi các chủ nhân tương lai của đất nước không có được kiến thức vững vàng, 1 hành trang tốt nhất.Vì thế, ở khắp các quốc gia, kể cả Việt Nam, đều cố gắng đưa ra những quyền lợi tốt nhất cho các em học sinh. Thế nhưng đi liền với các quyền lợi luôn là trách nhiệm. Vậy chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về trách nhiệm của học sinh để thực hiện tốt các bạn nhé.

Theo bạn trách nhiêm là gì? “Trách nhiệm” là bổn phận, là nghĩa vụ mà mỗi người phải thực hiện, là sự phấn đấu nhằm hướng tới 1 mục tiêu. Nó thể hiện tính tự trọng, tôn trọng của chúng ta đối với người khác.Vì thế việc đưa ra trách nhiệm của học sinh là rất đúng đắn. Nó hướng chúng ta vào một mục tiêu nhất định, rèn luyện cho ta nhiều đức tính quan trọng rất cần như tự giác, biết tôn trọng chính mình và người khác...

Các bạn biết không, mái trường- ngôi nhà thứ hai của chúng ta- là nơi luôn đầy ắp những niềm vui, là nơi luôn có sư dìu dắt dịu dàng, ân cần hay kiêm khắc của các thầy giáo, cô giáo. Họ luôn cho ta những lời khuyên, bài học, kinh nghiệm bổ ích cho tương lai của mỗi người. Họ như những người lái đò, đưa chúng ta qua đại dương học vấn. Ôi công ơn của các thầy cô thật to lớn, chúng ta cần phải biết ơn tất cả. Ta cần lễ phép, kính nể, tôn trọng. Chỉ cần một vài hành động nhỏ như chào thầy cô khi gặp mặt, tới ngày lễ tặng một vài bông hoa hay chỉ là nói thích học cô…thì cũng đã làm cho thầy cô vui sướng và tư hào biết bao. Chỉ đơn giản thế thôi, tại sao chúng ta không cùng nhau làm bạn nhỉ?
Nhưng theo mình, trách nhiệm cao hơn cả là cố gắng học, học thật giỏi. Để rồi sau này, bạn- một trong những chủ nhân tương lai của đất nước- sẽ làm rạng danh nước, làm cho đất nước này ngày càng giàu mạnh hơn, thực hiện những kế hoạch mà các bác đi trước chưa thể hay đưa nền công nghiệp của nước ta phát triển bậc nhất. Chắng phải Bác Hồ đã nói : “ Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp được hay không, dân tộc Việt Nam có sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu” sao? Thế nhưng không phải là học thật nhiều quên ăn, quên chơi, lúc nào cũng chỉ biết có học. Mà là cần đề ra cho mình một kế hoạch hoàn chỉnh, 1 kế hoạch mà bạn tự cho rằng mình cảm thấy thoải mái, không ngột ngạt, 1 phương hướng hoc tập mà bạn thấy tốt nhất, giúp bạn tiếp thu kiến thức nhanh nhất, 1 kế hoạch cân cân bằng giữa học, chơi, và nghỉ ngơi. Con người ta không giống như rô-bốt nên cần phải có thời gian nghỉ và chơi thể dục thể thao để lấy lại sức sau những giờ học mệt mỏi. Và việc cuối cùng là nên 1 thời gian nhất định để hoàn thành chúng.
Thế nhưng lại có những người thiếu trách nhiệm, chỉ biết cho bản thân của mình, không có mục tiêu phấn đấu. Những người đó rồi sau này cũng sẽ vô dụng, là một phần tử xấu trong xã hội. Những người này rồi sẽ bị xã hội xem thường, khinh bỉ.
Các bạn ơi, thế thì chúng ta hãy cùng nhau thực hiện thật tốt trách nhiệm của người học sinh nha. Hãy cùng nhau đưa đất nước đi lên, hãy cùng nhau thực hiện di chúc của Bác, bạn nhé. Hãy trở thành 1 học sinh tiêu biểu, gương mẫu cho thế hệ đàn em noi theo nhé

TA CẦN LÀM GÌ CHO TRÒN CHỮ HIẾU

Tên: Trần Thụy Thủy Tiên
Lớp: 10A8 Stt: 35
----------------------------------------------------
“ Ba sẽ là cánh chim cho con bay thật xa. Mẹ sẽ là cành hoa cho con cài lên ngực. Ba mẹ là lá chắn che chở suốt đời con… Con đừng quên con nhé ba mẹ là quê hương”. Đúng vậy, nếu ai từng nghe bài hát này thì ắt hẳn sẽ đoán được nội dung mà nhạc sĩ muốn gửi gắm. Gia đình luôn dành những gì tốt nhất cho ta nhưng đã có bao giờ bạn tự hỏi rằng mình đã làm được gì cho gia đình chưa? Đôi khi, bạn luôn dành những quan tâm cho Tổ quốc hay xã hội mà quên đi trách nhiệm của mình dành cho gia đình. Một trách nhiệm xem ra không có gì khó khăn nhưng lại không thể thiếu trong đời sống của mỗi chúng ta.
Vậy thế nào là trách nhiệm của chúng ta đối với gia đình và chúng ta phải làm như thế nào?”Một giọt máu đào hơn ao nước lã”. Đúng vậy , gia đình luôn là chỗ dựa tinh thần cho ta , họ không bao giờ bỏ ta khi ta gặp hoạn nạn .Vì thế , ngoài nghĩ cho bản thân thì chúng ta cũng nên nghĩ đến gia đình , đến những người thân yêu của chúng ta.
Trách nhiệm đối với gia đình không chỉ là nghĩa vụ mà nó còn thể hiện ở ý thức của mỗi người. chúng ta phải biết quan tâm hơn với gia đình. Tuy chỉ là một hành động nhỏ đối với bạn nhưng đôi khi đối với những người thân thì nó thực sự rất có ý nghĩa.
Chúng ta thể hiện trách nhiệm của mình qua nhiều hành động khác nhau. Nhưng hành động thể hiện sự yêu thương có lẽ là sẽ làm cho gia đình bạn trở nên hạnh phúc nhất. Khi còn là một đứa trẻ, có lẽ bạn sẽ chưa hiểu rõ được những điều mà cha mẹ bạn dành cho bạn, nhưng một khi sau này đã có gia đình, có con thì bạn sẽ hiểu được tại sao cha mẹ mình lại có thể hy sinh nhiều như vậy. Ở nhà, đôi khi những công việc như quét nhà, nấu cơm, rửa chén… la`những công việc tưởng chừng là những việc đơn giản mà chỉ có mẹ làm, nhưng không, nó còn có thể dành cho bạn đấy. Hãy dành chút thời gian để phụ giúp cho mẹ, việc làm đó không lấy nhiều thời gian của bạn lắm đâu nhưng nó lại làm cho mẹ cảm thấy hạnh phúc và tự hào hơn về bạn. Cha mẹ không đòi hỏi chúng ta phải phụ giúp hay yêu thương họ. Họ chỉ mong chúng ta học hành thật tốt mà thôi. Chính vì vậy, trách nhiệm của chúng ta là phải cố gắng học thật tốt để làm cho cha mẹ cảm thấy thật hạnh phúc, thật vui. Đó cũng là cách thể hiện sự đền đáp công ơn bao tháng ngày cơ cực nuôi dưỡng ta. Hãy thể hiện sự yêu thương của bạn đối với gia đình khi còn có thể. Đừng để bạn phải hối tiếc về những gì đã làm. Cha mẹ không thể sống đời với chúng ta vì thế hãy quan tâm cha mẹ hơn khi họ còn ở bên cạnh bạn.
Nói tóm lại, chúng ta phải hoàn thành bổn phận với gia đình một cách tốt nhất. Bạn đừng bao giờ hỏi rằng:” Gia đình đã làm gì cho bạn mà hãy hỏi rằng bạn đã làm được gì cho gia đình chưa?”. Đó cũng chính là điều mà tôi muốn gửi đến các bạn để các bạn có thể hoàn thành tốt trách nhiệm của mình với gia đình.

TRÁCH NHIỆM CỦA CON CÁI

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Tú Linh
Lớp: 10A8
-------------------------------------------
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Câu thơ vang lên như xoáy mạnh vào tim tôi. Có bao giờ bạn tự hỏi rằng thứ tình cảm nào là cao cả và thiêng liêng nhất? Đó chính là tình cảm gia đình, một thứ tình cảm mà bấy lâu nay đã bảo bọc, nuôi dưỡng tâm hồn ta. Nó khiến tôi suy nghĩ đến trách nhiệm của một người con đối với gia đình thân yêu của mình. Vậy trách nhiệm đó là gì?
Trách nhiệm có nghĩa là mỗi người cần phải ý thức tự giác làm những gì mình được giao và những gì người khác muốn mình làm, cụ thể ở đây chính là cha mẹ. Đó là bổn phận mà con cái phải hoàn thành, đây cũng chính là đạo làm con từ xưa đến nay.
Mỗi con người cần phải xác định rõ và thực hiện tốt trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Bởi trên thế gian này, không có tình thương yêu nào sánh bằng tình thương yêu của cha mẹ dành cho con. Nó to lớn như núi cao biển rộng và đã được thể hiện rất nhiều trong thơ ca. Vì thế, mỗi người con đều phải có trách nhiệm làm tròn chữ hiếu để không phụ lòng cha mẹ.
Vậy chúng ta phải làm gì để hoàn thành tốt trách nhiệm của mình? Bổn phận lớn nhất của con cái là phải biết vâng lời cha mẹ, nghe theo những lời hay lẽ phải của cha mẹ. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta phải học tập thật tốt để có thể xây dựng một tương lai tươi đẹp cho bản thân, không phụ công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ. Ngoài ra còn phải biết tránh xa những thói hư tật xấu của xã hội và rèn luyện những đức tính tốt đẹp cho bản thân như cư xử đúng mực với những người xung quanh mình nhất là người lớn, yêu thương và tôn trọng mọi người, không xa hoa đua đòi với bạn bè…Và quan trọng hơn hết, chúng ta phải biết quan tâm, chăm sóc và giúp đỡ cha mẹ từ những việc nhỏ nhất. Đó là tất cả những gì mà một người con phải có trách nhiệm thực hiện để làm tròn chữ hiếu của mình.
Chữ hiếu là nền tảng của đạo lý và luân thường của con người, vì thế ai mà không đối xử tốt với cha mẹ là người thân của mình thì xã hội cũng không còn tử tế với họ nữa. Hiếu với cha mẹ không những chỉ cốt giữ được lòng kính mến là đủ mà còn làm cho cha mẹ vui lòng. Cha mẹ là người sinh ra con cái, và có một kỳ vọng lớn lao vào con cái, con cái hạnh phúc, cha mẹ hạnh phúc. Vì vậy hiếu thảo với cha mẹ là một nền tảng của tình yêu thương trong xã hội con người chúng tạ Con cái dù có thành công hay thất bại, gia đình vẫn là mái ấm duy nhất luôn cùng con trên bước đường đời.
Bên cạnh đó, trong thực tế có rất nhiều đứa con không có trách nhiệm với gia đình, cha mẹ. Họ chỉ biết quan tâm đến bản thân mình, vui chơi quên ngày tháng mà không hề nghĩ đến cha mẹ đang ngày đêm lao động, đổ mồ hôi nước mắt để cho con một cuộc sống ấm êm, sung sướng. Tôi tự hỏi rằng tại sao trên cõi đời này lại còn tồn tại những đứa con bất hiếu như thế? Nỡ nào quên đi những tình cảm gia đình thiêng liêng, cao quý. Có phút giây bất chợt nào đó, những người con chợt nghĩ ra rằng mình vẫn còn một người mẹ, một người cha sống trên cõi đời này không? Nếu sau này cha mẹ mất đi mà có hối tiếc thì cũng đã muộn mất rồi.
Tóm lại, mọi người con đều phải sống có trách nhiệm với gia đình của mình, nhất là khi còn có cha mẹ để yêu thương, để làm chỗ dựa cho mình trong những lúc vấp ngã trong cuộc sống. Tình cảm gia đình là một dòng suối ấm áp, hiền hòa nuôi dưỡng tâm hồn ta, giúp ta có thể đứng vững trên đường đời đầy chông gai. Vậy ngay từ bây giờ, chúng ta hãy sống thật có trách nhiệm với cha mẹ, không bao giờ làm cha mẹ buồn lòng để không phải hối hận khi họ đã ra đi mãi mãi…
-----o0o-----

TRÁCH NHIỆM CỦA CON CÁI

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Tú Linh
Lớp: 10A8
-------------------------------------------
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Câu thơ vang lên như xoáy mạnh vào tim tôi. Có bao giờ bạn tự hỏi rằng thứ tình cảm nào là cao cả và thiêng liêng nhất? Đó chính là tình cảm gia đình, một thứ tình cảm mà bấy lâu nay đã bảo bọc, nuôi dưỡng tâm hồn ta. Nó khiến tôi suy nghĩ đến trách nhiệm của một người con đối với gia đình thân yêu của mình. Vậy trách nhiệm đó là gì?
Trách nhiệm có nghĩa là mỗi người cần phải ý thức tự giác làm những gì mình được giao và những gì người khác muốn mình làm, cụ thể ở đây chính là cha mẹ. Đó là bổn phận mà con cái phải hoàn thành, đây cũng chính là đạo làm con từ xưa đến nay.
Mỗi con người cần phải xác định rõ và thực hiện tốt trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Bởi trên thế gian này, không có tình thương yêu nào sánh bằng tình thương yêu của cha mẹ dành cho con. Nó to lớn như núi cao biển rộng và đã được thể hiện rất nhiều trong thơ ca. Vì thế, mỗi người con đều phải có trách nhiệm làm tròn chữ hiếu để không phụ lòng cha mẹ.
Vậy chúng ta phải làm gì để hoàn thành tốt trách nhiệm của mình? Bổn phận lớn nhất của con cái là phải biết vâng lời cha mẹ, nghe theo những lời hay lẽ phải của cha mẹ. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta phải học tập thật tốt để có thể xây dựng một tương lai tươi đẹp cho bản thân, không phụ công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ. Ngoài ra còn phải biết tránh xa những thói hư tật xấu của xã hội và rèn luyện những đức tính tốt đẹp cho bản thân như cư xử đúng mực với những người xung quanh mình nhất là người lớn, yêu thương và tôn trọng mọi người, không xa hoa đua đòi với bạn bè…Và quan trọng hơn hết, chúng ta phải biết quan tâm, chăm sóc và giúp đỡ cha mẹ từ những việc nhỏ nhất. Đó là tất cả những gì mà một người con phải có trách nhiệm thực hiện để làm tròn chữ hiếu của mình.
Chữ hiếu là nền tảng của đạo lý và luân thường của con người, vì thế ai mà không đối xử tốt với cha mẹ là người thân của mình thì xã hội cũng không còn tử tế với họ nữa. Hiếu với cha mẹ không những chỉ cốt giữ được lòng kính mến là đủ mà còn làm cho cha mẹ vui lòng. Cha mẹ là người sinh ra con cái, và có một kỳ vọng lớn lao vào con cái, con cái hạnh phúc, cha mẹ hạnh phúc. Vì vậy hiếu thảo với cha mẹ là một nền tảng của tình yêu thương trong xã hội con người chúng tạ Con cái dù có thành công hay thất bại, gia đình vẫn là mái ấm duy nhất luôn cùng con trên bước đường đời.
Bên cạnh đó, trong thực tế có rất nhiều đứa con không có trách nhiệm với gia đình, cha mẹ. Họ chỉ biết quan tâm đến bản thân mình, vui chơi quên ngày tháng mà không hề nghĩ đến cha mẹ đang ngày đêm lao động, đổ mồ hôi nước mắt để cho con một cuộc sống ấm êm, sung sướng. Tôi tự hỏi rằng tại sao trên cõi đời này lại còn tồn tại những đứa con bất hiếu như thế? Nỡ nào quên đi những tình cảm gia đình thiêng liêng, cao quý. Có phút giây bất chợt nào đó, những người con chợt nghĩ ra rằng mình vẫn còn một người mẹ, một người cha sống trên cõi đời này không? Nếu sau này cha mẹ mất đi mà có hối tiếc thì cũng đã muộn mất rồi.
Tóm lại, mọi người con đều phải sống có trách nhiệm với gia đình của mình, nhất là khi còn có cha mẹ để yêu thương, để làm chỗ dựa cho mình trong những lúc vấp ngã trong cuộc sống. Tình cảm gia đình là một dòng suối ấm áp, hiền hòa nuôi dưỡng tâm hồn ta, giúp ta có thể đứng vững trên đường đời đầy chông gai. Vậy ngay từ bây giờ, chúng ta hãy sống thật có trách nhiệm với cha mẹ, không bao giờ làm cha mẹ buồn lòng để không phải hối hận khi họ đã ra đi mãi mãi…
-----o0o-----

SỐNG CÓ TRÁCH NHIỆM

Họ và tên : Lê Nguyễn Hải Triều STT : 37
Lớp : 10A8
--------------------------------------
Sống có trách nhiệm là một chủ đề sinh hoạt,học tập đầy nóng bỏng trong nhà trường và ngoài xã hội vì ý thức trách nhiệm của học sinh,công dân ngày nay đang dần bị phai nhòa và lãng quên .
Trong cuộc sống đang phát triển với một tốc độ chóng mặt như hiện nay thì việc xác định trách nhiệm của mỗi người đối với cộng đồng là điều vô cùng quan trọng.Trách nhiệm có thể được hiểu như là một nhiệm vụ mà mình phải gánh vác.Ta sẽ phải hoàn thành tốt công việc mà người khác giao hay tự mình đặt ra kế hoạch để thực hiện nó.Ta sẽ phài dành một chút thời gian cho việc ngẫm nghĩ về ngày mai,ngày kia,khi nghĩ về mình và đặt mình vào mối quan hệ của cộng đồng.Từ đó ta mới xác định được một cách chính xác trách nhiệm của mình đối với cộng đồng.
Không dễ dàng gì mà ta có thể làm được mọi việc,tất nhiên sự trọn vẹn ấy chỉ đặt ra cho chúng ta một cách tương đối,làm tốt được việc ta phải làm mỗi ngày,hoàn thành trách nhiệm của một người công dân đối với cộng đồng,ta sẽ cảm thấy ưng ý,cảm thấy vui.Thế nhưng nếu tất cả mọi viêc ấy không được thực hiện thì tức là ta đã và đang không có trách nhiệm gì đối với cuộc sống này.Vì vậy việc xác định trách nhiệm của mỗi người là việc rất cần thiết.Là một người học sinh ta phải xác định được trách nhiệm đối với việc học,đối với thầy cô.Là một người con thì đó lại là trách nhiệm đối với gia đình, cha mẹ.Nếu là một công dân ta phải biết mình đã,đang và sẽ làm gì để cống hiến cho đất nước,cho cộng đồng.Trong quá trình hòa nhập cộng đồng thì việc đi lại là điều tất yếu.Nhưng bên cạnh đó vẫn còn những người khuyết tật không thể tự mình di chuyển được.Ý thức được nỗi đau khổ của những người kém may mắn hơn ta,nhiều người từ mọi miền đất nước đã chung tay góp sức cùng giúp đỡ họ vượt qua khó khăn.Ngoài ra còn có nhiều người mà ngày đêm họ phải đối mặt với cuôc sống mưu toan vất vả,thiếu thốn bộn bề cũng đã nhận được rất nhiều tấm lòng hảo tâm,dang rộng vòng tay giúp đỡ.Là một công dân của xã hội,trách nhiệm làm cho xã hội phát triển là điều ưu tiên hàng đầu.Mỗi việc làm của mỗi người chúng ta ít nhiều đều góp phần vào việc phát triển của xã hội.Đi trong công viên tiện tay vứt rác xuống bãi cỏ hay ngồi trên ghế đá tiện tay hái hoa,khạc nhổ bừa bãi.Đó có phải là lối sống đẹp,lối sống có trách nhiệm đối với môi trường hay không?Một câu nói ấm êm lúc buồn bã sẽ làm dịu đi nỗi đau và một hành động thiết thực sẽ góp phần làm nên một hành tinh xanh.Đó là một phần nho nhỏ trong ngàn việc ta phải làm để thể hiện mình là người sống có trách nhiệm với môi trường chung của cộng đồng.
Thực tế ngày nay,không ít những người trẻ đang hờ hửng với cuộc sống,thiếu lí tưởng,khát vọng.Thiết nghĩ những người trẻ chúng ta đang hoang phí sự sống để rồi tự hủy hoại ước mơ,hoài bão,lí tưởng của mình cũng như niềm tin tưởng của gia đình,bạn bè và xã hội.Thái độ thiếu trách nhiệm ấy còn thể hiện ở việc làm sai mà không thừa nhận và cho rằng đó không phải là nghĩa vụ của mình.Nhiều bạn trẻ đi trên đường ăn mặc hở hang mà không hề ngại ngùng gì trước bao con mắt cười chê của cộng đồng.Và đáng trách hơn nữa là những ai không xác định được mục tiêu,trách nhiệm của mình.Suốt ngày ăn chơi lêu lõng,bỏ bê việc học,lãng quên đi trách nhiệm của một người công dân đối với cộng đồng,bổn phận một người con đối với gia đình.
Vậy ta cần làm gì để có thể giúp cho xã hội phát triển?Bác Hồ có nói: “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”.Trước hết là chúng ta phải ra sức học tập để cống hiến cho xã hội.Không nên tự hài lòng với những gì mình làm được hay hưởng thụ những thành quả do mình tạo nên.Hãy biết quan tâm tới cảm xúc của người khác và đối xử công bằng với họ.Học cách sống có trách nhiệm là một quá trình kéo dài xuyên suốt trong đó bản thân ta phải là người nổ lực phấn đấu để làm tốt trách nhiệm của mình đối với cộng đồng.
Muốn sống tốt,thực hiện tốt bổn phận,nghĩa vụ của mình là viêc không hề đơn giản nhưng ta có thể làm được khi nổ lực để thực hiện từng ngày,từng việc nhỏ trong vô số những việc ta muốn làm và ước mơ,nổ lực với trách nhiệm của một người trẻ tuổi.

TRÁCH NHIỆM VỚI CỘNG ĐỒNG

Tên: HUỲNH THỊ THÙY VI (41)
Lớp: 10A8
ĐỀ: Trách nhiệm của mỗi người đối với cộng đồng
BÀI LÀM
Ngày nay, nước ta với nền kinh tế ngày càng phát triển, trình độ khoa học kỹ thuật tiên tiến, bộ mặt của thành phố Hồ Chí Minh nói riêng cũng như của đất nước nói chung đang thay đổi theo chiều hướng tích cực, đời sống của nhân dân cũng ngày càng văn minh đòi hỏi chúng ta cần phải có trách nhiệm đối với cộng đồng.
Trách nhiệm là nhiệm vụ mà mỗi người phải gánh vác và có bổn phận thực hiện công việc một cách hoàn chỉnh, hiệu quả. Tinh thần trách nhiệm thể hiện quyền lợi và nghĩa vụ của mình với công việc, bản thân và cuộc sống. Vậy lí do con người phải có tinh thần trách nhiệm với cộng đồng là gì? Bởi lẽ, sống có trách nhiệm với cộng đồng là góp phần đem lại những điều tốt đẹp nhất, có ích cho cộng đồng, góp phần xây dụng xã hội tiên tiến, phát triển hơn.
Trong cuộc sống, tinh thần trách nhiệm là một đức tính không thể thiếu đối với mỗi cá nhân và tập thể. Mỗi người muốn trở thành công dân có ích cho đất nước cần phải sống có trách nhiệm đối với cộng đồng qua những công việc hàng ngày như: quan tâm đến mọi người chung quanh và môi trường sống, hiểu biết các chính sách xã hội, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, tuân thủ luật pháp…
Nếu mỗi người đều có trách nhiệm trong lối sống đối với cộng đồng thì chính họ cũng đang lặng lẽ góp sức cho sự phát triển của nền văn minh nhân loại, xây dựng đất nước thành công trên nhiều lĩnh vực và gần gũi hơn là hoàn thiện chính nhân cách của cá nhân đó.
Ngược lại, nếu ta sống vô trách nhiệm sẽ làm trễ nải, giảm chất lượng công việc và cuộc sống. Nghiêm trọng hơn, họ sẽ dễ dàng đánh mất lòng tin của người khác, tự biến mình trở thành người thất tính trong tập thể.
Làm thế nào để xây dựng một lối sống có trách nhiệm với cộng đồng? Mỗi người trong chúng ta nên tự giác đề ra những việc cần phải hoàn thành và xác định thời gian chính xác để thực hiện hiện chúng một cách khoa học và có hiệu quả. Chẳng hạn như việc tự nguyện tham gia hoặc đóng góp cho các hoạt động vì cộng đồng, tập dần thói quen đóng góp những điều có ích cho cộng đồng, chẳng hạn: quyên góp ủng hộ đồng bào, không xả rác nơi công cộng, tham gia các cuộc đi bộ gây quỹ từ thiện, đóng góp sách vở để giúp các bạn học sinh ở vùng sâu vùng xa…
Tuy nhiên, trong cuộc sống, bên cạnh những người có tinh thần trách nhiệm cao với cộng đồng thì vẫn tồn tại rất nhiều cá nhân sống vô trách nhiệm. Họ sống buông thả, bỏ bê công việc được giao và không hề nỗ lực để hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách tuyệt đối. Thậm chí, một số người còn không có trách nhiệm với cả bản thân và gia đình. Họ chỉ biết sống ích kỷ vì cá nhân mình, đối với gia đình thì không làm tròn bổn phận , không biết vâng lời, phụng dưỡng cha mẹ, vô lễ với người trên. Phần lớn hiện nay có những cặp vợ chồng đam mê cờ bạc, rượu chè bỏ mặc gia đình khiến cuộc sống hôn nhân tan vỡ, đó là nguồn cơn của sự bất hạnh cho những đứa con khốn khổ. Hơn thế nữa, nhiều người còn sống vô trách nhiệm với cả bản thân mình, họ không quan tâm đến tương lai, sức khỏe của mình, sa ngã vào tệ nạn xã hội và tự mình dập tắt ngọn lửa sự sống mà họ nhận được từ đấng sinh thành.
Mỗi chúng ta phải biết tự xác định trách nhiệm bản thân đối với xã hội, điều đó có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với nhận thức của mỗi cá nhân ở mọi lứa tuổi và tầng lớp. Nhờ đó, con người sẽ sống có mục đích hơn, hiểu được lý do và cách thức sống đẹp, trở thành những người công dân có ích cho đất nước, xây dựng con người trí thức, gia đình hạnh phúc, thế giới văn minh.
Tuy nhiên, không hẳn mọi trách nhiệm đều phải hoàn thành một cách vô hướng. Chúng ta nên xác định đó là nhiệm vụ tích cực hay tiêu cực và chọn lọc một cách thông minh, hợp lí. Nên thực hiện những công việc có ích và cần thiết, tránh những hành vi tiêu cực gây hại cho cộng đồng, đất nước và bản thân.
Hiểu được tầm quan trọng của lối sống có trách nhiệm, người công dân nói chung và học sinh nói riêng nên vạch ra cho mình những nhiệm vụ đúng đắn để thực hiện: có trách nhiệm trong học tập và rèn luyện, đồng thời biết tu dưỡng đạo đức để trở thành những người công dân có tài đức xây dựng đất nước tươi đẹp và vững mạnh. “Dù đã có lúc lầm đường , dù đã có lúc vô trách nhiệm , nhưng ngày nào chúng ta còn đứng trước gương soi mình và muốn trở nên đẹp hơn thì ngày đó còn có thể thực hiện lời cam kết sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình, bạn bè và xã hội bởi không bao giờ là quá muộn để thay đổi”.

12 thg 10, 2009

Cho tròn chữ Hiếu...

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Tú Linh
Lớp: 10A8

Đề: Trách nhiệm của con đối với gia đình
Bài làm

Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Câu thơ vang lên như xoáy mạnh vào tim tôi. Có bao giờ bạn tự hỏi rằng thứ tình cảm nào là cao cả và thiêng liêng nhất? Đó chính là tình cảm gia đình, một thứ tình cảm mà bấy lâu nay đã bảo bọc, nuôi dưỡng tâm hồn ta. Nó khiến tôi suy nghĩ đến trách nhiệm của một người con đối với gia đình thân yêu của mình. Vậy trách nhiệm đó là gì?
Trách nhiệm có nghĩa là mỗi người cần phải ý thức tự giác làm những gì mình được giao và những gì người khác muốn mình làm, cụ thể ở đây chính là cha mẹ. Đó là bổn phận mà con cái phải hoàn thành, đây cũng chính là đạo làm con từ xưa đến nay.
Mỗi con người cần phải xác định rõ và thực hiện tốt trách nhiệm của mình đối với cha mẹ. Bởi trên thế gian này, không có tình thương yêu nào sánh bằng tình thương yêu của cha mẹ dành cho con. Nó to lớn như núi cao biển rộng và đã được thể hiện rất nhiều trong thơ ca. Vì thế, mỗi người con đều phải có trách nhiệm làm tròn chữ hiếu để không phụ lòng cha mẹ.
Vậy chúng ta phải làm gì để hoàn thành tốt trách nhiệm của mình? Bổn phận lớn nhất của con cái là phải biết vâng lời cha mẹ, nghe theo những lời hay lẽ phải của cha mẹ. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta phải học tập thật tốt để có thể xây dựng một tương lai tươi đẹp cho bản thân, không phụ công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ. Ngoài ra còn phải biết tránh xa những thói hư tật xấu của xã hội và rèn luyện những đức tính tốt đẹp cho bản thân như cư xử đúng mực với những người xung quanh mình nhất là người lớn, yêu thương và tôn trọng mọi người, không xa hoa đua đòi với bạn bè…Và quan trọng hơn hết, chúng ta phải biết quan tâm, chăm sóc và giúp đỡ cha mẹ từ những việc nhỏ nhất. Đó là tất cả những gì mà một người con phải có trách nhiệm thực hiện để làm tròn chữ hiếu của mình.
Chữ hiếu là nền tảng của đạo lý và luân thường của con người, vì thế ai mà không đối xử tốt với cha mẹ là người thân của mình thì xã hội cũng không còn tử tế với họ nữa. Hiếu với cha mẹ không những chỉ cốt giữ được lòng kính mến là đủ mà còn làm cho cha mẹ vui lòng. Cha mẹ là người sinh ra con cái, và có một kỳ vọng lớn lao vào con cái, con cái hạnh phúc, cha mẹ hạnh phúc. Vì vậy hiếu thảo với cha mẹ là một nền tảng của tình yêu thương trong xã hội con người chúng tạ Con cái dù có thành công hay thất bại, gia đình vẫn là mái ấm duy nhất luôn cùng con trên bước đường đời.
Bên cạnh đó, trong thực tế có rất nhiều đứa con không có trách nhiệm với gia đình, cha mẹ. Họ chỉ biết quan tâm đến bản thân mình, vui chơi quên ngày tháng mà không hề nghĩ đến cha mẹ đang ngày đêm lao động, đổ mồ hôi nước mắt để cho con một cuộc sống ấm êm, sung sướng. Tôi tự hỏi rằng tại sao trên cõi đời này lại còn tồn tại những đứa con bất hiếu như thế? Nỡ nào quên đi những tình cảm gia đình thiêng liêng, cao quý. Có phút giây bất chợt nào đó, những người con chợt nghĩ ra rằng mình vẫn còn một người mẹ, một người cha sống trên cõi đời này không? Nếu sau này cha mẹ mất đi mà có hối tiếc thì cũng đã muộn mất rồi.
Tóm lại, mọi người con đều phải sống có trách nhiệm với gia đình của mình, nhất là khi còn có cha mẹ để yêu thương, để làm chỗ dựa cho mình trong những lúc vấp ngã trong cuộc sống. Tình cảm gia đình là một dòng suối ấm áp, hiền hòa nuôi dưỡng tâm hồn ta, giúp ta có thể đứng vững trên đường đời đầy chông gai. Vậy ngay từ bây giờ, chúng ta hãy sống thật có trách nhiệm với cha mẹ, không bao giờ làm cha mẹ buồn lòng để không phải hối hận khi họ đã ra đi mãi mãi…
-----o0o-----

Ta phải làm gì trước những tệ nạn

Hieän nay,Vieät Nam chuùng ta ñang treân ñaø phaùt trieån coâng nghieäp hoùa- hieän ñaïi hoùa ñaát nöôùc.Moãi coâng daân ñeàu phaûi coù traùch nhieäm ñoái vôùi baûn thaân cuõng nhö ñoái vôùi ñaát nöôùc ñeå goùp phaàn thuùc ñaåy söï tieán boä cuûa nöôùc nhaø vaø ñaåy luøi nhöõng teä naïn xaõ hoäi.Cho ñeán ngaøy nay,teä naïn xaõ hoäi vaãn ñöôïc hieåu laø nhöõng vaán naïn, nhöõng vieäc laøm sai traùi gaây nguy hieåm cho xaõ hoäi nhö: ma tuùy, maïi daâm, toâi phaïm…Noù khoâng chæ laøm aûnh höôûng ñeán söï an nguy cuûa Vieät Nam maø coøn laø moái ñe doïa khuûng khieáp cuûa toaøn nhaân loaïi.Ai trong soá chuùng ta cuõng ñeàu coù theå laø naïn nhaân cuûa nhöõng teä naïn treân, vì theá ta caàn töï chuû baûn thaân.Kieân quyeát baøi tröø vaø tieâu dieät “con quyû gieát ngöôøi khoâng dao “naøy.Neáu moïi ngöôøi treân Traùi Ñaát naøy cuøng chung tay goùp söùc vôùi nhau,cuøng nhau tuyeân truyeàn nhöõng bieän phaùp khoáng cheá thì teä naïn xaõ hoäi seõ khoâng coøn laø moät vaán ñeà nan giaûi nöõa.Ñieån hình nhö teä naïn ma tuùy, moãi ngaøy noù coù theå cöôùp ñi maïng soáng cuûa haøng chuïc trieäu ngöôøi treân theá giôùi.Thay vì chæ bieát cam chòu ñöùng nhìn,chuùng ta haõy laøm nhöõng vieäc toát nhaát coù theå nhö: ñöa ngöôøi nghieän ma tuùy ñi cai nghieän,taïo ñieàu kieän ñeå hoï laïc quan vaø hoøa nhaäp hôn vôùi coäng ñoàng.Song song ñoù,ta caàn nghieâm khaéc tröøng trò nhöõng keû buoân baùn ma tuùy ñeå goùp phaàn chaën ñöùng löôõi haùi cuûa “naøng tieân naâu”.Hôn bao giôø heát,teä naïn xaõ hoäi coù theå bò tieâu dieät coøn tuøy thuoäc vaøo baûn thaân moãi ngöôøi.Vì theá, ai trong soá chuùng ta cuõng ñeàu phaûi laøm chuû baûn thaân, noùi “khoâng” vôùi nhöõng lôøi leõ khieâu khích,nhöõng troø aên chôi sa ñoïa.Tuy moät ngaøy,chuùng coù theå khoâng gaây ra haäu quaû gì nghieâm troïng nhöng theo thôøi gian, chuùng seõ loâi keùo ta ngaøy caøng luùn saâu vaøo vuõng buøn nhô cuûa teä naïn xaõ hoäi. Trong cuoäc soáng,coù nhieàu ngöôøi luoân soáng theo phöông chaâm:”Vui coù chöøng-Döøng ñuùng luùc” thì cuõng coù khoâng ít ngöôøi töøng ngaøy tieáp tay, laøm lan truyeän teä naïn xaõ hoäi ra coäng ñoàng. Nhöõng ngöôøi caû tin, soáng ñua ñoøi, aên chôi ñeå roài laïi trôû thaønh naïn nhaân cuûa teä naïn xaõ hoäi thaät ñaùng pheâ phaùn.Ñaët bieät nguy hieåm laø nhieàu ngöôøi coù haønh ñoäng chuû möu,loâi keùo giôùi treû sa vaøo teä naïn xaõ hoäi.Hoï ñaùng phaûi chòu nhöõng hình phaït nghieâm khaéc nhaát cuûa phaùp luaät vaø töøng côn giaøy voø cuûa toøa aùn löông taâm.Treân theá giôùi cuõng coù haøng vaïn taám göông saùng böôùc ra töø teä naïn xaõ hoäi ñeå soáng toát ñeïp hôn vaø laø ngöôøi coù ích cho coäng ñoàng.Hoï xöùng ñaùng nhaân ñöôïc söï thöông yeâu vaø traân troïng cuûa moïi ngöôøi.Bieát ñöùng leân ñeå laøm laïi cuoäc ñôøi sau nhöõng vaáp ngaõ môùi laø ñieàu ñaùng quyù nhaát.Töø ñoù,chuùng ta haõy gioùng leân hoài chuoâng caûnh tænh moïi ngöôøi veà nhöõng taùc haïi cuûa teä naïn xaõ hoäi vaø laøm nhöõng bieän phaùp thieát thöïc nhaát ñeå teä naïn xaõ hoäi khoâng coøn laø noãi aùm aûnh chung cuûa toaøn nhaân loaïi.

Hỡi gió rét của cuộc đời

Ông Nguyễn Bá Học (1875-1921), người làng Nhân Mục, tỉnh Hà Đông là một nhà giáo và là một văn sĩ. Nhằm dẫn dắt học sinh tiến bước trên con đường tu dưỡng và rèn luyện bản thân, ông viết Lời khuyên học trò. Trong tác phẩm này, để khuyên tuổi trẻ khi làm bất cứ việc gì cũng phải có ý chí, vượt qua mọi khó khăn trở ngại để đi đến chỗ thành đạt, tác giả viết: “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”
Vì sao lại “đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi”?
Đây là một cách nói bóng bẩy đầy hình ảnh của nhà văn. Nguyyễn Bá Học mượn hình ảnh của thể của một con đường, của cuộc hành trình dài gồ ghề, lồi lõm, lên dốc xuống đèo. Không những thế, trên đường lại biết bao núi cao chắn mất lối đi. Hết núi lại đến sông, những dòng sông song gào, gió thét đến nao lòng. Sông núi ở đây là hình ảnh tượng trưng những trở ngại lớn của hoàn cảnh khách quan. Đứng trước tình huống ấy, người bộ hành có ý chí không cảm thấy nao núng chút nào. Người ấy tìm cách vật lộn với hoàn cảnh chướng ngại, đóng bè vượt sóng, chống gậy trèo non tiếp tục cuộc hành trình đầy vất vả, gian lao của mình để đi tới đích. Cách nói của Nguyễn Bá Học là hình ảnh núi cách sông ngăn trong lời khuyên không khỏi nhắc nhở chúng ta đến bài thơ Đi đường trong tập Nhật kí trong tù của Hồ Chủ tịch.
Đi đường mới biết gian lao
Núi cao rồi lại núi cao trập trùng
Núi cao lên đến tận cùng
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non
Trong giây phút này, khách bộ hành bất chợt nhận ra rằng mình đã chiến thắng được núi to sông lớn là nhờ ở ý chí kiên nhẫn. Thật vậy, nếu đứng trước những hoàn cảnh khó khăn đầy trở ngại, chúng ta không có lòng nhẫn nhục kiên định với ý chí của mình, chúng ta sợ hãi thì cuối cùng hiển nhiên là chúng ta sẽ chuốc lấy sự thất bại. Xưa nay, tất cả những sự thất bại đau đớn về thể xác cũng như tâm hồn trên đường đời đều thường do lòng người hay ý chí mà gây ra cả. Phải nhờ có những con người thám hiểm đầy gan dạ khõng chu?t na?n lo?ng tr???c ca?nh “nu?i to”, “sõng l??n” gio? the?t, so?ng ga?o Colombo, Magellan ?a? v??t qua bie?t bao da?m da?i ????ng bie?n l???t trẽn so?ng d?? gio? to, ???ng ?ầu v??i ca? nh??ng thu?y thu? no?i loán va? ca? nh??ng tho? dãn cho?ng pha? v??i bao th?? tha?ch cam go. Hó ?a? tha?nh cõng nh?? ca?i ch? kiẽn nhaĩn cu?a m?nh.
Ne?u khõng co? lo?ng nhaĩn nái th? Phan Bo?i Chãu, Phan Chu Trinh va? ?a?c bie?t la? Ba?c Hồ k?nh yẽu cu?a chu?ng ta la?m sao co? the? v??t qua ???c muõn va?n noĩi kho? kha?n ?e? xua?t ngoái t?m ????ng c??u n???c. Co?n sa?ng ng??i ma?i h?nh a?nh cu?a Ba?c Hồ – mo?t ng???i chie?n s yẽu n???c vu ?ái v??i quye?t tãm va? nghu l?c phi th???ng v??t qua mói tr?? ngái gian nan ?i kha?p bo?n bie?n na?m chãu ?e? t?m h?nh cu?a n???c:
Co? nh?? cha?ng h??i gio? re?t tha?nh Ba-lẽ
Mo?t viẽn gách hồng. Ba?c cho?ng lái ca? mo?t mu?a ba?ng gia?.
Va? s??ng mu? tha?nh Luãn ?õng, ng??i co? nh??
Giót mồ hõi Ng???i nho? gi??a ?ẽm khuya.
(Ng???i ?i t?m h?nh cu?a n???c – Che? Lan Viẽn)
H?nh a?nh ?o? cu?a Ba?c la? ca? mo?t ba?i hóc l??n cho chu?ng ta. Lo?ng nhaĩn nái va? y? ch? c??ng quye?t ?a? ??a con ng???i ?e?n choĩ tha?nh cõng.
V??a rồi chu?ng ta ?a? bie?t ???c the? na?o la? ????ng ?i kho?, khõng kho? v? nga?n sõng ca?ch nu?i, tie?p theo nay, chu?ng ta ha?y t?m hie?u v? sao lái kho? v? lo?ng ng???i ngái nu?i e sõng.
Va?y ta?t ca? mói s? tha?nh bái g? cu?ng ?ều do ta ca?. Ne?u ta co? y? ch? c??ng quye?t th? du? ???ng tr???c nu?i l??n, sõng da?i, bie?n ro?ng gio? ga?o so?ng the?t chi n??a, ta cu?ng deĩ da?ng v??t qua. Tra?i lái, ne?u ta thie?u du?ng kh? ngái nu?i e sõng th? deĩ g? co? the? v??t qua ???c. Co? the? no?i ta tha?ng ???c mói th?? ch???ng ngái cu?a thiẽn nhiẽn ch?nh la? nh?? ta ?a? tha?ng ???c lo?ng ta. Bie?t ?a?t ly? t???ng cao ?ép lẽn trẽn he?t ?e? chie?n tha?ng lo?ng s? ha?i, y? khie?p nh??c va? ?i ?e?n choĩ tha?nh cõng.
Ngay trong th?c te? luch s?? cu?a dãn to?c ta, mo?t nga?n na?m ?õ ho? gia?c Ta?u, mo?t tra?m na?m ?õ ho? gia?c Tãy, va? ca?c cuo?c kha?ng chie?n tr???ng ky? gian kho? cho?ng bón xãm l??c ne?u khõng nh?? co? lo?ng nhaĩn nái, can ?a?m va? y? ch? c??ng quye?t, ne?u c?? ngái nu?i e sõng th? deĩ chi ?a?t n???c ta, dãn to?c ta ???c t? do, ?o?c la?p xãy doing chu? ngha xa? ho?i ?e? tie?n lẽn dãn gia?u n???c mánh xa? ho?i cõng ba?ng va? va?n minh nh? hõm nay.
Ý ch? ma?nh lie?t, lo?ng quye?t tãm sãu sa?c ?o?, pha?i cha?ng la? cha?t va?ng rồng, la? h??ng sen ma? nha? th? To? H??u ?a? co? lần ca ng?i:
Chu?ng muo?n ?o?t ta tha?nh tro búi
Ta hoa? va?ng nhãn pha?m l??ng tãm
Chu?ng muo?n ta ba?n m?nh õ nhúc
Ta la?m sen th?m nga?t trong ?ầm
To? H??u
Trong giai ?oán ?o?i m??i hie?n tái, To? quo?c giao pho? cho mói ng???i cõng dãn ?a?c bie?t la? l??a tuo?i thanh niẽn chu?ng ta nhiều tra?ch nhie?m. Du? tra?ch nhie?m ?o? co? to l??n va? kho? kha?n ?e?n ?ãu, chu?ng ta cu?ng pha?i ra s??c pha?n ?a?u v??t qua chie?n tha?ng. Chu?ng ta nha?t ?unh khõng the? “ngái nu?i e sõng”, khõng the? nhút ch? b??i v? n???c nha? ?ang cần ?e?n chu?ng ta. V? ly? t???ng v ?ái cu?a Ba?c Hồ, v? t??ng lái cu?a ?a?t n???c va? dãn to?c, chu?ng ta co? ga?ng ?e? hoa?n tha?nh nhie?m vú.
No?i to?m lái, v??i mo?t cãu no?i co? ke?t ca?u cãn ?o?i, nhup nha?ng nhiều h?nh a?nh cú the?, nha? va?n Nguyeĩn Ba? Hóc ?a? nẽu lẽn cho chu?ng ta mo?t chãn ly? cuo?c ???i. ?ãy la? mo?t ba?i hóc quy? ba?u, mo?t l??i nha?c nh?? khõn nguõi v??i mói ng???i. T?? ?o? l??i khuyẽn cu?a õng giu?p chu?ng ta luõn luõn re?n luye?n nghu l?c trong cuo?c so?ng ha?ng nga?y cu?a m?nh. Ch? co? s? quye?t tãm m??i ?em lái tha?nh qua? ma? m?nh mong muo?n, ch?? co?n ma?i ngái nu?i e sõng th? nha?t ?unh ????ng ?i kho? ma? t??i ??ch.

Giống như loài Sen

Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng.
Nhị vàng,bông trắng,lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
“Hoa sen” là biểu tượng trương cho sự thanh cao,ý chí quyết tâm,nghị lực vươn lên trong cuộc sống của tinh thần phật giáo,cũng như quan niệm của ông bà ta.Sống giữa cuộc đời đầy những cạm bẫy,giữ sự khắc nghiệt của sự sống mà không đắm nhiễm,vẫn vươn lên.Cũng có một lời nhận định tương tự: “giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở thành những chùm hoa thật đẹp.”
Đầu tiên chúng ta phải hiểu ý nghĩa lời nhận định trên. “Sỏi đá khô cằn”có nghĩa là sự khó khăn,khắc nghiệt,bất hạnh.”Hoa dại”là một loài hoa mọc lên tự nhiên,không do con người trồng,không cần chăm sóc.Như vậy,lời nhận định trên có nghĩa là tuy sống trong điều kiện thời tiết không thích hợp nhưng cây vẫn đâm chồi,nở ra thành những chùm hoa thật đẹp,thật cao quý cho đời.Câu nói không chỉ đơn thuần là một hình ảnh mộc mạc ,mà qua đó gởi cho chúng ta bài học,kinh nghiệm sống:con người chúng ta cần phải có một ý chí,nghị lực,sức mạnh vươn lên từ cuộc sống.”
Cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, đôi khi gặp phải nghịch cảnh.Mỗi nhà mỗi cảnh,có người sinh ra đã giàu sang sung sướng và cũng có người sinh ra đã gặp bất hạnh.Vậy mà khi đối diện với những nghịch cảnh,bất hạnh đó vẫn đứng lên,vững vàng với cuộc đời.Như tấm gương về cậu học sinh Trương Văn Dương đăng trên báo Tuổi Trẻ 11/7/09. Vì nhà nghèo nên không có điền kiện thuê chỗ trọ nhưng với ước mơ vào đại học nên từ 4h sáng,Dương mang theo chai nước năm lít và đòn bánh tét trên chiếc xe đạp cũ từ Tiền Giang lên thi ở trường đại học Hồng Bàng để thi đúng một trăm cây số.Như thầy giáo Nguyễn Ngọc kí không đầu hàng số phận khi bị mất hai tay.Nhưng với ước mơ sư phạm luôn cháy bỏng ,thầy đã ngày đêm luyện tập viết bằng đôi chân của chính mình.và giờ đây thầy đã trở thành một thành giáo ưu tú.Có được kết quả ấy là cả một quá trình phấn đấu, nổ lực không ngừng.Nhưng thử hỏi nếu không có niềm tin,nghị lực thì có làm được như vậy hay không.Tấm gương của Dương,thầy Nguyễn Ngọc Kí là những cây hoa dại đã sinh ra vùng đất “sỏi đá khô cằn”và giờ đây đã đơm hoa kết trái,nở thành những chùm hoa thật đẹp,mang lại hương thơm cho đời,để lại những bài học quý giá mà ai cũng công nhận.Trong công việc,nếu có nghị lực,ý chí,sự kiên trì thì chúng ta sẽ thành công,sẽ được mọi người quý trọng. “Hoa dại” thì tự nhiên mọc nhưng niềm tin nghị lực,ý chí không phải ai cũng làm được.Có nhiều trường hợp tương tự như Dương và Nguyễn Nọc Kí đã buông xuôi,cảm thấy bất lực và từ bỏ ước mơ.Hiện nay có một số học sinh có đủ điều kiện học hành mà lại thiếu ý thức về học tập.Cứ ngày ngày ăn chơi sa đọa,không lo học hành,hậu quả là làm hại chính mình,học hành không đến nơi đến chốn,làm phiền lòng cha mẹ thầy cô,người thân,xa vào các tệ nạn xã hội.Những người như thế thật đáng chê trách.
Tuồi trẻ chúng ta là những người chủ tương lai của đất nước,vì vậy chúng ta phải ra sức học tập, rèn luyện đạo đức.Hãy xem “thất bại là mẹ thành công”,tự mình đứng lên.Luôn xác định mục tiêu cho tương lai,luôn có niềm tin,nghị lực,ý chí,lập trường vững vàng để đón nhận những thử thách mới,góp phần phát triển đấtt nước.Vận động,tuyên truyền mọi người cùng giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn,động viên nhau để tiếp thêm nghị lực vượt qua những thử thách.Nếu mỗi người,mỗi nhà và hơn thế nữa đều làm được như thế thì không chỉ có một cây “ hoa dại “ nở mà cả một vườn,một rừng “hoa dại”nở thật đẹp.Có thể một ngày nào đó vùng “sỏi đá khô cằn” sẽ biến thành vùng đát màu mỡ tốt tươi,lúc đó một rừng hoa sẽ khoe sắc tỏa hương thơm cho đời.
Ý chí, nghị lực, vươn lên trong cuộc sống là một đức tính cần thiết,quan trọng đối với mỗi người,nhất là học sinh chúng ta.Vì vậy mỗi người hãy cố gắng thực hiện điều tốt đẹp ấy.
Võ T6án-10a9-0910

Trách nhiệm của HS với việc Học

ĐỀ 3:Sống có trách nhiệm.Năm học 2009-2010 ngành GD vẫn tiếp tục vận động :“Sống có trách nhiệm”.Anh chị hãy xác định trách nhiệm của bản thân đối với việc học.
Bài làm
Bước vào năm học mới,năm 2009-2010.Ngành GD vẫn tiếp tục vận động: “Sống có trách nhiệm”.Để hưởng ứng cuộc vận động đó học sinh chúng ta,những người chủ tương lai của Đất nước phải xác định rõ mục đích của việc học là để giúp ích cho bản thân,gia đình và xã hội, đó chính là trách nhiệm của họ.
Vậy trách nhiệm là gì?Là phần việc được giao cho hoặc coi như giao cho,phải đảm bảo làm tròn,nếu kết quả không tốt thì phải gánh chịu hậu quả.Cụ thể hơn là trách nhiệm của học sinh trong việc học của mình.Phải học tập thật tốt,luôn cố gắng để không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ,thầy cô.
Đã là học sinh thì học luôn được đặt lên hàng đầu.Học ở đây không chỉ là học văn hóa mà còn học lễ nghĩa,học cách sống,cách đối nhân xử thế,…Khi ta nắm vững hết những điều cơ bản đó,nó sẽ giúp ích rất nhiều cho cuộc sống của ta sau này.Nhưng nếu ta xem thường việc học,coi nó chỉ là một thứ nhàm chán,chỉ đi học cho có thì hậu quả cho suy nghĩ đó sẽ là một tương lai u tối,không giúp ích gì cho bản thân,gia đình.Họ có thể vướng vào các tệ nạn xã hội và trở thành một phần tử xấu,một hiểm họa cho đất nước.Thay vì là hiểm họa thì ta nên góp phần làm cho đất nước ngày càng giàu mạnh sẽ có ý nghĩa hơn.
Ngoài việc tiếp thu những kiến thức ở trường,ta có thể học được rất nhiều điều hay từ mọi người xung quanh,những điều tốt đẹp trong cuộc sống.Ta cũng có thể tạo ra những điều tốt đẹp đó.Bắt đầu từ việc đơn giản nhất,tham gia các hoạt động của trường một cách tích cực.Như các phong trào thi đua: “Hoa điểm mười;Kế hoạch nhỏ;Ủng hộ sách vở,quần áo cho học sinh vùng sâu vùng xa;Nuôi heo đất;Quyên góp giúp bạn vượt khó học giỏi”. Đóng góp và kêu gọi mọi người cùng nhau chung tay giúp đỡ cho người nghèo khổ,những người chẳng may gặp bất hạnh trong cuộc sống.Và còn rất nhiều những hoạt động khác nữa.Dù khác nhau tên gọi nhưng tất cả những hoạt động,việc làm đó đề có chung mục đích là giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn,giúp họ có được niềm tin vào cuộc sống,giúp cho con cái họ được cắp sách đến trường như chúng ta.
Muốn làm được thì không còn cách nào khác ngoài việc chúng ta phải học thật tốt,có trách nhiệm với việc học của mình,phải có ý thức sáng suốt để biết rằng việc nào đúng,sai.Phải xác định rõ ràng mục đích của việc học là để đem lại một tương lai tươi sáng cho chúng ta.Gia đình và xã hội cũng góp phần không nhỏ trong việc trưởng thành của ta.Gia đình là chỗ dựa tinh thần,là nguồn động viên khi ta cảm thấy mệt mỏi.Xã hội giúp ta về vật chất,luôn tạo mọi điều kiện tốt nhất để chúng ta học tập và cống hiến.
Vậy học là nghĩa vụ của mỗi học sinh chúng ta.Ta luôn nhớ rằng phải mang ơn tất cả ,những người đã cho ta một môi trường, điều kiện sống tốt,cho ta có tri thức,hiểu biết hơn qua việc học tập, rèn luyện.Vậy để trả ơn họ chúng ta cần có trách nhiệm trong việc học tập, việc mà họ đã tin tưởng đặt lên vai chúng ta, những mầm non tương lai sẽ làm rạng ngời đất nước . Và hãy nhớ khi nỗ lực để thực hiện từng ngày từng việc nhỏ trong vô số những việc ta muốn làm và ước mơ, nỗ lực với trách nhiệm của một người học sinh,một người chủ tương lai của đất nước thì chắc chắn rằng ta sẽ thành công.

Phan Thanh Ngọc
___ 10A9

Điều kỳ diệu giữa vùng sỏi đá

“…Dù ta biết gian nan đang chờ đón ..Ta bước đi hướng tới muôn vì sao Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai Ðường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió …Và chúng ta là người chiến thắng Và ta biết dẫu lắm thác ghềnh cheo leo trên đường xa …Ðường đến những ngày vinh quang không còn xa Dù khó khăn vẫn còn …Bao khó khăn ta cũng sẽ vượt qua ”
Thật vậy,trong cuộc sống không phải lúc nào cũng trải hoa hồng ,nhưng biết lấy khó khăn để làm động lực vươn lên thì thật đáng khâm phục.Và hình ảnh loài hoa dại mọc trên đá đã chứng minh ước muốn được sống và cống hiến đó.

Vùng sỏi đá khô cằn chỉ nơi mà sự sống trở nên mỏng manh ,khan hiếm,sự cách trở .Một vùng đất thiếu nước,thiếu đất và cây cỏ không thể mọc được.Hoa dại là loài cây mọc tự nhiên,có sức sống dẻo dai trong bất kì hoàn cảnh nào.Nở thành những chùm hoa thật đẹp là kết quả của quá trình sinh trưởng lâu dài và bền bỉ đó.Hình ảnh cây hoa dại đơn độc mọc và nở trên cát thể hiện sức sống diệu kì của loài hoa nhỏ bé đó.

Có lẽ ai cũng biết loài cây xương rồng . Mặc dù nó phải sống trên xa mạc bỏng rát cằn thiếu nước nhưng vẫn phát triển và nở hoa thật đẹp như thách thức với thách của cuộc đời, .Thật xứng đáng khi chúng luôn nở ra những chùm hoa thật đẹp
sau khi đã trải qua bao nhiêu thử của cuộc đời, trải qua nắng, gió và sự cần mẫn kiếm tìm sự sống ở nơi tưởng như không còn sự sống.Chính những khó khăn đó đã dạy chúng cách sống, biết nếm trải khó khăn để rồi trưởng thành và cảm nhận được hết cái đẹp, cái diệu kì của cuộc đời này, những thành quả ngọt ngào.Qua hình ảnh của loài cây xương rồng đã dạy cho chúng ta một bài học đáng giá . Cuộc sống là một con đường dài vô tận và không phải lúc nào cũng bằng phẳng ,dễ đi.Quang trọng là trong mỗi người chúng ta luôn có ý chí nghị lực,biết chấp nhận khó khăn để không bỏ cuộc.ta phải lấy “ Thất bại là mẹ thành công” để làm động lực vươn lên.Vì không ai thành công mà không một lần thất bại.Ta sẽ cảm thấy hạnh phúc khi vượt qua khó khăn để đón nhận vinh quang.Bởi lẽ để có đươc vinh quang, chúng ta phải bỏ biết bao mồ hôi,nước mắt và cả xương lẩn máu.Tạo hóa đã tạo ra nhiều khó khăn nhưng cũng chính tạo hóa sinh cho con người những khả năng và nghị lực phi thường để vượt qua những khó khăn,bão táp cuộc đời.Đó là những người bị nghiện ma túy nhưng họ biết lấy sai lầm đó để vươn lên trở thành những công dân lương thiện.để làm được điều đó họ phải trải qua biết bao khó khăn,ý chí,nghị lực và có cả sự kì thị của một số người.Nhưng họ không lấy đó là cớ để lùi bước mà lấy đó làm nghị lực vươn lên.những hành động đó thật đáng khâm phục và học hỏi.Là thầy Nguyễn Ngọc Kí, dẫu không còn tay để viết nhưng thầy cố rèn bằng chân,để cho nhiều đời dau khâm phục.Vì vậy,không phải cỏ dải không thể mọc hoa đẹp mà chỉ sợ nó không đủ ý chí để vươn lên.

Bên cạnh những người luôn biết vượt khó thì vẫn tồn tại không ít người dù sống trong cảnh no đủ nhưng vẫn yếu hèn.Đó là những người học sinh được sống hạnh phúc ,có một điều kiện học tập tốt đầy đủ luôn được may mắn nhưng không biết đón lấy.Trong cuộc sống này,có rất nhiều con người xem tiền là tất cả.Họ nghĩ rằng cha mẹ mình giàu có mà không chịu lo học hành,ăn chơi lêu lỏng.Những ý nghĩ đó thật đáng trách nhưng cũng thật đáng thương khi họ không được cha mẹ định hướng cho họ.Rồi đây họ chỉ còn là những người yếu hèn,không có nghị lực và chắc chắn rằng tương lai cũng không sáng sủa.


Là một người học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường thì ý chí và nghị lực rất cần thiết.Con dường học tập rất dài và bao la,nếu không có một ý chí kiên định thì rất dễ vấp ngã,nãn lòng.vậy chúng ta phải có một kế hoạch rõ ràng cho tương lai.Trong một xã hội đang trên đà hội nhập thì đức tính vươn lên càng có giá trị.Một công ty sẽ thành công nếu có nhiều người có chí vươn lên để tìm cái mới,cái đẹp Nhưng không thể lấy việc đó để ghanh đua vào việc làm không tốt

Bác Hồ kính yêu của chúng ta từng nói “ lửa thử vàng,gian nan thử sức’’.Câu nói ấy sẽ vẫn đúng cho đến hôm nay và mai sau
04-10a9-0910
Đề: “Giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn moc lên và nở thành những chùm hoa thật đẹp”,hãy nêu suy nghĩ của anh (chị) được gợi ra từ hiện tượng trên.
Bài làm
Trong cuộc sống đầy rẫy những khó khăn, khắc nghiệt, con người lại càng phải có ý chí vươn lên. Vậy nên hình ảnh ”giữa một vùng sỏi đá khô cằn, cây hoa dại vẫn mọc lên và nở thành những chùm hoa thật đẹp” gợi cho ta nhiều suy nghĩ.
Hình ảnh “cây hoa dại mọc lên giữa sỏi đá khô cằn và nở hoa thật đẹp” cho ta thấy được nhựa sống tràn trề của cây hoa khiến nó không chỉ vượt qua mọi thiên tai, khắc nghiệt của môi trường sống mà còn nở hoa cho đời. Không những thế, hình ảnh “cây hoa” còn là hình ảnh ẩn dụ để nói về những con người có ý chí vươn lên. “Vùng sỏi đá khô cằn” chính là cuộc sống khó khăn trước mắt họ nhưng họ vẫn cố gắng vượt qua. “Những chùm hoa thật đẹp” là thành công, kết quả mà họ nhận được nhờ vào ý chí vươn lên của chính mình. Sự so sánh này hoàn toàn phù hợp vì giữa cây hoa và những con người này đều có một điểm chung: ”nghị lực vượt qua khó khăn”. Đây là một đức tính quý giá mà mỗi con người đều cần phải có.
Thế nhưng, tại sao ta lại cần phải có ý chí vươn lên? Bởi vì chúng ta là con người, chúng ta cần khẳng định giá trị của bản thân bằng nỗ lực của chính mình. Nếu chúng ta không biết cố gắng vươn lên, gặp khó đã vội nản chí thì sẽ trở thành “cành cây dại héo úa, bị thiên tai khắc nghiệt vùi dập”, bị cuộc đời lãng quên và cuộc sống của ta trở nên vô nghĩa. Ý chí vươn lên không chỉ giúp ta có được thành công cho bản thân mà còn được mọi người quý trọng, yêu mến, là tấm gương sáng để mọi ngươi phấn đấu noi theo. Vậy nên ”ý chí vươn lên“ rất cần thiết đối với mỗi con người.
Trong cuộc sống cũng có nhiều tấm gương có ý chí vươn lên, học tập thành công như thầy Nguyễn Ngọc Ký bị hỏng tay, dùng chân viết chữ; anh Hoa Xuân Tứ bị cụt tay, dùng vai viết chữ; anh Đỗ Trọng Khơi bị bại liệt đã tự học, trở thành nhà thơ,…Tất cả những con người ấy đều đáng quý vì họ tàn nhưng không phế. Thế nên, những con người lành lặn như chúng ta càng không được dễ dàng nhụt chí!
Dẫu biết đây là phẩm chất cần có nhưng bên cạnh nhựng người có nghị lực vượt qua khó khăn thì vẫn còn những con người thiếu ý chí vươn lên , gặp khó đã nản. Chung quy cũng là do sự lười biếng của họ mà ra. Nếu những người này cứ giữ bản tính xấu ấy thì họ sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội, đáng mất giá trị bản thân, trở thành kẻ vô dụng. Bản thân họ cần biết rằng những gì mình nỗ lực mà có sẽ vô cùng quý giá và còn nhận được sự công nhận,yêu mến của mọi người.
Tuy nhiên, ý chí vươn lên không chỉ là vượt qua khó khăn trước mắt mà ta còn cần phải phấn đấu để “nở hoa cho đời”. Như vậy sự cố gắng của ta mới tích cực.
Ý chí của bản thân mỗi người là quan trọng nhất nhưng có đôi lúcta còn cần đến sự giúp đỡ của mọi người. Vậy nên, xã hội cũng đã khuyến khích, tạo điều kiện để nhiều con người “vươn lên” bằng các chương trình từ thiện, “vượt lên chính mình”, “ngôi nhà mơ ước”,…Bản thân em cũng cần phải cố gắng phấn đấu học thật giỏi để không phụ sự kỳ vọng của mọi người dành cho mình. Không những thế, em còn cần phải giúp đỡ những bạn kém may mắn hơn mình để họ có thể vượt qua khó khăn; khuyên những bạn chưa biết cố gắng hãy tập sống hết mình, luôn nuôi dưỡng một ý chí vươn lên.
Chỉ với một hình ảnh đời thường giản dị, ta đã rút ra được một bài học đáng quý: đó là nghị lực vượt qua khó khăn. Chúng ta cần học tập đức tính quý giá này để luôn “nở những chùm hoa đẹp” tô thắm cho “khu vườn cuộc sống” thêm xinh tươi.

01-10a9-0910

5 thg 10, 2009

Trên quê hương vẫn lung linh ánh sáng của niềm tin

Dòng thời gian thấm thoắt trôi nhanh!Mỗi ngày mới lại đến mang theo biết bao điều kì diệu chuyển mình xung quanh cuộc sống thường nhật của mỗi chúng ta,con người Việt Nam trên quê hương muôn vàn yêu dấu và trải dài xuyên suốt sáu lục địa trên hành tinh xanh này. Việt Nam đất nước ta ơi!Đất nước nhượm máu anh hùng thấm nhuần trong vẻ đẹp tâm hồn chân chất,mộc mạc,cần cù,chăm chỉ ,kiên cường,bền bỉ và lòng nhân ái cao ngời,nhiều và nhiều hơn nữa biết là bao phẩm chất quý giá nơi mỗi trái tim rạo rực dòng máu Lạc Hồng tự bao đời nay.Sáng soi những tấm gương đi vào sử sách,thơ ca hay nhỏ nhoi hình ảnh tuyệt đẹp đời thường được nhân dân ngợi ca.Nào có ai một lần vô tình chú ý đến cảnh tượng giữa một vùng sỏi đá khô cằn,cây hoa dại vẫn mọc lên và nở thành những chùm hoa thật đẹp hay chăng?Hình ảnh này thơm ngát lòng người và mang tính triết lí cao.
Bàn tay của Tạo hóa tinh tế và huyền diệu biết chừng nào!Vùng sỏi đá khô cằn là khoảng đất đá dường như không có sự sống bởi nhiệt độ cao,độ ẩm thiếu từ nguồn ánh sáng gay gắt và sự thiếu thốn về nhu cầu nước,nguồn dinh dưỡng và bàn tay chăm sóc của con người.Cây hoa dại vẫn hiên ngang phát triển,sinh sôi và nảy nở trên mảnh đất nghèo nàn và hoang vu ấy,tưởng chừng chúng chỉ mang vẻ đẹp bên trong thôi nhưng bao loài hoa dại rựa rỡ , sắc màu rất đẹp làm chao đảo lòng thi nhân và con người mọi xứ sở.Đất Mẹ có bao giờ là tuyệt tình,nỡ ruồng rẫy những giống cây,hoa đẹp mà cớ chăng bị gọi là hoa dại,chính sự mạnh mẽ,phấn đấu không ngừng nở ra những chùm hoa đẹp và sự kế thừa nối tiếp nhau là minh chứng cho cái tên và sự sống luôn hiện hữu trên thảm cỏ khổng lồ màu mỡ này.Hình ảnh bông hoa dại chợt khiến chúng ta hình dung đến những con người thực sự,sản phẩm hoàn mĩ của Đấng Tạo hóa,với sự toàn vẹn hình hài,cơ thể cùng lý trí ,và tình cảm giao hòa với nhau.Vùng sỏi đá khô cằn nay là hiện thân của dòng đời nghiệt ngã,bao truân chuyên cứ đến rồi đi và lại đến,nó luân chuyển không ngừng như một sự thử thách rất lớn đối với con người,để trong vòng quay bão táp ấy là dấu ấn phẩm chất tốt đẹp để người đời lưu truyền và noi theo.Biết bao tấm gương sáng ngời của những con người vượt lên chính mình và hai chữ từ bỏ tự khi nào đã lu mờ trong đời sống dẫu có phong ba,bất hạnh đi chăng nữa.Cuộc sống hội nhập toàn thể bạn bè bốn phương,nền khoa học-kỹ thuật phát triển không ngừng,văn minh nhân loại càng tiến bước nhanh chóng hơn bao giờ hết , ấy mà lẻ loi những con người khuyết tật,bởi chất độc màu da cam xưa kia Mỹ bạo tàn đã nhẫn tâm gây ra hay những nguyên do xót xa khác . Mặc số phận khó khăn,chông gai,họ vẫn nỗ lực , mạnh dạn và tự tin sánh vai cùng bè bạn,mọi người. Hình ảnh đáng quý khiến ai cũng chạnh lòng cảm thương và khâm phục ấy là chị Nguyễn Thị Nga, tuy người chị chỉ cao dưới một mét ba nhưng đằng sau thân hình nhỏ bé ấy là một nghị lực lớn lao, nó đã đưa chị vào cánh cổng trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn Thành phố Hồ Chí Minh.Họ là những số phận, những con người kém may mắn nhưng luôn là tấm gương cho chúng ta ngưỡng mộ, học tập.Khó khăn tất không là chết,kiên cường là tất cả,là mọi hoa thơm quả ngọt mở đường ánh sáng tương lai đầy đủ,ấm no và hạnh phúc.Thiết nghĩ có những con người cùng đường từ bỏ mọi thứ,trách móc Đấng ngự trên kia quá ư là vô tâm,oán thân phận cớ sao nghiệt ngã và lùi mình nép vào bóng đen sợ sệt,thiếu tự tin với sự chấp nhận sự thất bại của mình để rồi mặc cảm và tự ti.Chúng ta cần nhận thức đúng đắn về hiện tượng mang tính chất rất đỗi thực tế trên.Về phương diện bản thân,mỗi người cần học tập và noi theo những tấm gương sáng soi để tự tin và giàu nghị lực bước đi trên đường đời sỏi đá,chông gai và tìm đến được chân trời nhiệm màu mà Thiên nhiên ban tặng.Gia đình dù nghèo hay chăng thì những thành viên cần hiếu học,lao động mưu sinh ,đùm bọc nhau trên mọi thử thách trường học hay đường đời có ra sao đi nữa.
Xã hội cần mang tính cộng đồng,đoàn kết chung tay góp sức vượt qua thiên tai,chiến tranh,dịch bệnh để đứng dậy và tiếp bước phát triển.Thế giới muôn màu muôn vẻ,mỗi ngày lại thêu dệt một bức tranh phong cảnh đẹp,ấn tượng và sâu sắc lòng người.Không chỉ vẻ đẹp bên ngoài mà ẩn chứa cả vẻ đẹp bên trong nơi mỗi tuyệt tác ấy xốn xao biết dường nào!Hình ảnh cây hoa dại cứng cỏi vươn lên trên vùng sỏi đá khô cằn dường như là nguồn giáo dục và khơi gợi tâm tư,đánh thức những sinh linh còn đắm mình trong sự vô cảm,khờ khạo để khi ấy cuộc sống họ tối tăm và mất đi tất thảy tình yêu thế giới,sự sống vô biên.Nhưng đâu đây,trên mảnh quê hương thắm tình thấm nghĩa vẩn lung linh ánh sáng bất diệt giàu niềm tin,can đảm,kiên cường,bền chí tô điểm cho muôn vì tinh tú khắp thế giới.
10a9-14-0910

24 thg 8, 2009

Đề bài viết số 1 - Năm học 09-10

Đề 1: Trên mảnh đất khô cằn vẫn có những bông hoa thật đẹp . Ý kiến của anh (chị) về hiện tượng trên.


Đề 2: Phê phán thái độ thờ ơ,ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha,tình đoàn kết.Anh chị suy nghĩ như thế nào về ý kiến trên?

Đề 3: Phân tích và làm sáng tỏ ý nghĩa của câu nói: "Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông" (Nguyễn Bá Học)

Đề 4: Phải chăng "Bạn là người đến với ta khi mọi người đã bỏ ta đi"?

Đề 5: Suy nghĩ của anh (chị) về ý kiến:
"Chân thật và thẳng thắn là bước đầu cần thiết làm nảy nở và củng cố mối quan hệ bạn bè ". ---Lênin---

Đề 6: Thực hiện chủ đề năm học "Sống có trách nhiệm". Anh (chị) nhận thấy mình có  những trách nhiệm  nào trong học tập, gia đình, xã hội...? 
 
Đề 7: Nói không với những tệ nạn xã hội.
 
Đề 8: Trách nhiệm của mỗi HS trong cuộc vận động "Hai Không" trong ngành giáo dục.