Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn NLXH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NLXH. Hiển thị tất cả bài đăng

28 thg 11, 2011

Quyền chính đáng của người HS

Họ  tên : Võ Thị Thanh Thư
Lớp     : 10a15
                                          BÀI VIẾT SỐ 1
        Đề 6 : Suy nghĩ và hành động của anh (chị) về quyền của người học sinh “được tôn trọng và bảo vệ , được đối xử bình đẵng dân chủ”
                                                      Bài làm
         Mỗi học sinh đều có những quyền lợi và nhiệm vụ riêng cho bản thân .Những quyền đó cung cấp cho học sinh chúng tôi những lợi ích cụ thể . Có thể nói , được học tập dưới một môi trường dành cho chúng tôi sự tôn trọng , bảo vệ, bình đẵng , sẽ giúp chúng tôi tự tin hơn khi cắp sách bước chân đến trường . Nên quyền của người học sinh là được tôn trọng và bảo vệ , được đối xữ bình đẵng dân chủ đã thật sự phát huy tác dụng cũa nó
         
          Có thể , những học sinh bây giờ như tôi hoặc các em nhỏ hơn học cấp 2 hoặc cấp 1 , thường có tính tình xóc nỗi . Một va nhạm nhỏ lần nhau , hay đơn giãn là một cái nhìn chằm chằm có thể gây ra xích mích lớn dẫn đến những hậu quã nghiêm trọng . Nên quyền được bảo vệ thật sự đã góp một phần nào đó tạo ra tinh thần mạnh dạn hơn cho chúng tôi , để không phãi lo sợ cho mỗi ngày cắp sách đến trường 
          
           Thế nhưng , quyền đó đã được áp dụng một cách triệt để chưa ? Hay vẫn còn nhiều “vết nhơ” còn đọng lại trên nền giáo dục việt nam chúng ta. Bạo lực học đường , việc đó có bảo vệ cho người bị nạn ? Những bài tập chồng chất , những áp lực nặng nề , việc đó có thật sự tôn trọng học sinh chưa ? Hay chỉ là “tốt cho các em” ? Học sinh chúng tôi cũng là con người , nếu như quyền được đối xử bình đẵng nói trên , tại sao chúng tôi không được vui chơi mà phãi lao đầu vào học với những bài kiểm tra liên miên ? Những thành tích “ảo” có mang được mang theo đến khi lớn lên và vào đời không ? Những áp lực đó có ai hiểu được không ? Những lời nói sĩ vã khi bị những con không tròn trịa , có ai cảm nhận được không ? Không ai có thể học thực sự dưới sự đe dọa, chế tài, sự chán nản, lo sợ, … Tôn trọng quyền của người đi học là một vấn đề triết lý nhưng nó cũng nằm trong phương pháp sư phạm, có thể là nền tảng của cách dạy học nữa.
        
            Nhưng cũng phải thừa nhận rằng , quyền lợi đó thật sự đã mang lại cho chúng tôi rất nhiều thứ . Có thể nó đã một phần nào đó tạo một chút lòng tin , hay chỉ đơn giãn là cảm thấy được tôn trọng . Thế nhưng , tôi nghĩ để đạt được cái quyền lợi đó , cần phãi nỗ lực hết mình trong học tập để xứng đáng với sự tôn trọng và bảo vệ mà người khác dành cho. Được nhận những điều kiện như vậy , thì học sinh cần có những thái độ đúng đắng với mọi người , những nhận thức tốt về việc mình làm , hơn hết là biết phấn đấu trong con đường học tập để có một tương lai tốt hơn bản thân và đất nước .
.         
            Theo quan niệm của tôi , giaó dục VN cần nhiều hơn nữa để thực hiện sao cho đúng với quyền đã đặt ra . Cần có những biện pháp nghiêm khắc để trừng trị bạo lực học đường , những hành vi gây tỗn hại đến tinh thần cũa người đi học . Và cần một không gian để “thỡ” cho học sinh , không áp lực , không lo sợ mỗi ngày khi đến trường . Được tôn trọng và đối xữ bình đẳng là điều thiết yếu cần có trong mỗi buổi học kéo dài năm tiếng. Nhà trường nên tạo nhiều hơn nữa nhiều sân chơi và nhiều buổi học ngoài trời , để có thể chuyễn hướng học lý thuyết sang thực hành . Tôi nghĩ việc đó sẽ giúp buổi học vui hơn , năng động hơn , giúp học sinh hoạt động về tay chân lẫn trí óc , đem lại tinh thần thích thú mỗi ngày đi học .
            
             Nói tóm lại , đối với những người thực hiện quyền lợi và những người được nhận quyền lợi , cả hai bên cần phãi cố gắng hơn hết để nền giáo dục VN phát triển , ngày một tiến bộ và có những kết quã mĩ mãn nhất . Những nỗ từng từ hai phía sẽ tạo ra những thành tích tốt nhất cho giáo dục nước nhà , hơn hết là kiến thức sâu rộng cho con người . Nước Việt Nam có phát triển hay không ? Là nhờ vào một phần cũa chúng ta,những học sinh ngày ngày bước đến trường , và công lao của thầy cô là một phần không nhỏ , cùng nhau để tiếp sức giúp nền tảng nước nhà này một mạnh hơn nữa .
--------------------------


==> Bài viết chưa tập trung bàn bạc về luận đề
         
          
          
         
         
        
       

14 thg 10, 2011

Kính thầy - Yêu bạn, Lễ phép ...

ĐỀ: Suy nghĩ ,hành động cụ thể của anh (chị) về quy định trong nội quy THPT Võ Thị Sáu:”Học sinh phải kính thầy ,yêu bạn, thực hiện lối sống văn hoá,trang phục gọn gang phù hợp với lối sống học sinh”
BÀI LÀM
Nhà trường không chỉ là nơi dạy chữ,dạy kiến thức mà còn là nơi dạy lễ nghĩa,cách đối nhân xử thế và dạy cả những lối sống lành mạnh cho học sinh.Vì vậy, ngay từ khi còn ngồi ghế nhà trường học sinh đã biết tuân thủ những nội quy mà trường đề ra để rèn luyện nhân cách cho mình thật tốt. Điều đó cũng được đặt ra trong nội quy THPT Võ Thị Sáu:” Học sinh phải kính thầy,yêu bạn, thực hiện lối sống văn hoá,trang phục gọn gàng phù hợp với lối sống học sinh”
Nội quy trên là muốn khuyên học sinh phải biết kính trọng ,lễ phép với thầy cô,yêu mến ,than thiện với bạn bè và có một lối sống lành mạnh ,trang phuc gọn gàng ,sạch sẽ.Chúng ta có thể thấy rất nhiều những biểu hiện về quy định này trong môi trường học đường.Các bạn học sinh nói chuyện,xưng hô với rất lễ phép với thầy cô,gặp thầy cô dù không dạy mình nhưng vẫn cuối đầu chào.Còn đối với bạn bè luôn quan tâm giúp đỡ nhau trong học tập.Kông chỉ vậy,các bạn còn thể hiện mình là những công dân nhỏ tuổi có văn hoá khi không nói tục chữi thề,không tham gia bài bạc, có một lối sống vô cùng lành mạnh.Khi đến trường các bạn có đồng phục gọn gàng-một nét đẹp của học sinh thì ngoài trường các bạn vẫn giữ được nét trong , hồn nhiên với trang phục đời thường giản dị.
Việc có quy định này trong bản nội quy của trường là một điều rất đúng đắn,cần thiết và vô cùng bổ ích cho học sinh.Nhà trường đưa ra quy định cũng chính là hướng cho các em đi theo 1 con đường đúng đắn để trở thành một học sinh tốt ở hiện tại và một công dân tốt trong tương lai.Nhờ quy định này mà học sinh biết được đâu là điều tốt mình nên làm hay mình còn đang thiếu sót những điểm nào để sửa chữa.Quy định”thực hiện nếp sống văn hoá”giúp các học sinh hiểu rằng mình cần phải là một công dân có văn hoá ngay từ lúc nay chứ không phải việc sống có văn hoá là nhiệm vụ của những người trưởng thành ngoài xã hội.Cũng như quy định “trang phục gọn gàng phù hợp với lối sống học sinh”giúp các em yêu mến,tuân thủ đồng phục đi học mặc nghiêm chỉnh tạo nên nát đẹp hồn nhiên tuổi học trò và biết được rằng ở lứa tuổi mình mặc gọn gàng, giản dị mới là đẹp nhất.Ví vậy,quy định này rất cần thiết và quan trọng đối với học sinh.Nó như một trong những bản chỉ dẫn hướng dẫn các em cách đi trên con đường bước vào cuộc đời mà cụ thể hơn là ở “trạm” trường học
Tuy nhiên, không phải học sinh nào cũng đồng tình, nghiêm túc chấp hành nội quy này.Một số em tỏ ra vô lễ với giáo viên,có đôi khi còn hành hung cả giáo viên -những người đả dạy dỗ mình.Bằng chứng của những hành động đó là càng ngày vấn đề bạo lực học đường càng đến mức báo động.Còn cách ăn mặc thì chải chuốt phấn son.Thái độ cua những học sinh ấy trước quy định này thật đáng chê trách.Những học sinh cố tình vi phạm nội quy nhà trường là những học sinh đáng báo động về nhân cách Nếu còn là học sinh mà đã ngang ngạnh không coi nội quy trường ra gì thì sau này đến pháp luật,kỉ cương thi sẽ như thế nào?Vì vậy cần có những biện pháp răn đe,giáo dục hướng các học sinh không tuân thủ quy định này trở nên vui vẻ chấp hành và yêu mến nội quy
Là một thành viên mới của đại gia đình THPT Võ Thị Sáu em rất tán thành và tự hào khi có quy định này trong nội quy trường.Em xin hứa sẽ nghiêm túc,tự nguyện và vui vẻ chấp hành quy định cũng như là tuyên truyền các bạn khác thực hiện thật tốt.Em còn sẽ giao lưu quy định này của trường mình cho các bạn hoc sinh trường khác hưởng ứng vì em rất tự hào về quy định của trường em.
------
Bảo Hân -10a8 -2011-2012

22 thg 2, 2011

Sống đẹp?

Đặng Kim Cúc, Nguyễn Văn Khởi
---------------------------



Mới đây, tôi được đọc một loạt bài phóng sự điều tra về những tệ nạn xã hội mà chủ yếu là ở giới trẻ: nghiện ngập, đua xe, cướp của, giết người... Tất cả đều đúng thực hiện bởi những cá nhân chưa qua tuổi 20. Những con người ấy "sống không niềm tin” không lý tưởng, sống không hứa hẹn, không nhìn vào ngày mai để khỏi phải giữ lời, ("Bay trên những xa lộ từ thần" - Đinh Loan - Tập phóng sự điều tra "Lắc - vòng xoáy cuộc đời" - NXB Công an nhân dân - Tr.19). Lại nhớ đến câu hỏi lớn của nhà thơ Cách mạng Tố Hữu: "Ơi, sống đẹp là thế nào hỡi bạn ?" lại càng là một khái niệm trừu tượng mà mỗi người có một cách hiểu riêng. Những hành động như trên liệu có phải là "sống đẹp”? Mỗi người phải làm thế nào để "sống cho đẹp"?

Trước hết cần phải hiểu từ “sống" không phải là một khái niệm tồn tại đơn thuần. "Tồn tại nhưng phải để cho người khác biết có sự tồn tại của mình tức là phải thể hiện rằng "Tôi đang ở đây! Tôi có mặt trên cõi đời này, bằng hành động trong cuộc sống chứ không phải chỉ lặng lẽ như một cái bóng qua đêm rồi lại đến ngáy". Và mỗi người chọn cho mình những cách thể hiện khác nhau hình thành lên những cách sống khác nhau: sống đẹp, sống có ích và lối sống ích kỷ, buông thả thậm chí chìm trong vòng tội lỗi. Như vậy “sống đẹp" là một lối sống tích cực mà mỗi người cần phải hướng tới. Nhưng sổng thế nào mới là lối "sống đẹp”, còn là điều băn khoăn của rất nhiều người.

“Đẹp” không phải chỉ là cái đẹp hình thức. Cái "đẹp" thể hiện từ những hành động cư xử nhỏ nhất trong cuộc sống đến nghị lực vươn lên trong mỗi con người. "Sống đẹp" trước hết phải xuất phát từ lòng nhân ái, từ chính tình yêu trong trái tim để từ đó mà sống hết mình vì người khác, để bao dung, thứ tha ... Xuất phát từ tình yêu thương nên bất cứ hành động nào dù là nhỏ nhất cũng đầy sự quan tâm, chia sẻ giữa những con người. Một sáng đến trường, bạn không sợ muộn học mà dừng lại giúp một cụ già qua đường. Mỗi ngày dành dụm tiền để ủng hộ quỹ "Vì người nghèo". Những hành động ấy dù nhỏ nhặt nhưng đều là những nghĩa cử cao đẹp.

Lại nhớ đến hơn 30 năm trước đây, người con gái Hà Nội Đặng Thuỳ Trâm xung phong vào chiến trường Quảng Trị gian khổ bản thân chịu những thiệt thòi nhưng chị vẫn dành một tình thương bao la cho những người quanh chị. Bất lực trước một ca mổ, chị đau đớn, lo lắng cho người em nuôi giờ này đang đè nặng tang tóc, đêm chị mất ngủ.
Tất cả những điều ấy đều xuất phát từ lòng yêu thương trong trái tim chị! Để chính từ những lo lắng, đớn đau ấy dân tộc Việt Nam có một người con anh dũng, kiên cường tận tụy làm người. Đó là chuyện của 30 năm trước, còn giờ đây có biết bao người ngày đêm nhen lên ngọn lửa tình yêu thương trên cõi đời này. Một nhà giáo già ngày ngày đạp xe khắp chốn bán những bức hình cụ Rùa Hồ Gươm mà thầy vô tình chụp được để lấy tiền góp vào quỹ "Vì người nghèo". Bao nhà hảo tâm, bao con người có mỗi năm lại lắng lòng mình nhớ đến những người còn trong đói khổ bần cùng.
Cuộc sống muôn màu muôn vẻ tạo nên muôn nghìn gương mặt con người khác nhau: có người tốt, kẻ xấu, có những người từng gây ra tội ác. Nhưng không có ai chưa từng sai lầm. Dẫu có lầm lạc bước vào ngõ cụt vẫn có thể quay đầu lại. Chúng ta vẫn luôn dang tay chờ đón một con người mới ở những người từng mắc tội. Mỗi dịp lễ lớn, không chỉ những người ngoài khung sắt nhà lao mới náo nức chờ đợi mà những người ở trong cũng vui mừng vì mỗi dịp ấy họ lại có cơ hội được ân xá, được trở về với người thân, bè bạn. Chào đón họ bằng lòng bao dung tha thứ, tin vào một sự thay đổi ở họ đó cũng là "sống đẹp". Chính nhờ có lòng yêu thương mà không ít người tìm lại được chính mình. Có một nhà thơ với bút danh "Hoàn Lương" từng nửa đời làm tướng cướp trên những chuyến tàu Đà Nẵng - Nha Trang, làm đại gia buôn lậu xảo quyệt, thi nhân ấy tên là "Nguyễn Đức Tân" (Đông Mỹ - Thanh Trì - Hà Nội). Nửa đời làm việc thất đức nhưng trong trại giam được nghe lời khuyên nhủ tâm tình của giám thi, như người tỉnh cơn mê anh tâm sự:
“Đêm đêm nghe tiếng vọng vang
Tiếng ngoài xã hội rộn ràng trong đêm
Đã buồn lại thấy buồn thêm
Khát thèm cuộc sống ấm êm ngoài đời”
Và cuộc đời của tên tướng cướp ấy rẽ sang một ngả khác khi mãn hạn tù, anh trở thành một nhà thơ, một thành viên của đội Công an xã. Khi được hỏi làm thế nào mà cá sự thay đổi lớn trong anh như vậy, tướng cướp, thi nhân ấy trả lời nhờ có sự bao dung, tình yêu của người vợ hiền và của tất cả mọi người.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết "Sống trên đời cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi…". Gió sẽ cuốn những tấm lòng thảo thơm gieo tình yêu khắp muôn nơi, mang lại ánh sáng cho miền đất tăm tối, mang lại hạnh phúc cho những người cùng khổ. Mỗi chúng ta, hãy gửi theo gió tấm lòng mình để cứu giúp bao người và để chính chứng ta là những con người có lối "sống đẹp”.

“Cuộc sống không có con đường cùng - chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải làm sao để vượt qua được những ranh giới ấy” (Nguyễn Khải). Cuộc sống luôn chứa đựng những thử thách, và không ai là không vấp ngã một lần. Vậy nhưng sau cú ngã đau đớn ấy, bạn làm gì mới là điều đáng nói. Trong đầu tôi cứ thể hiện lên hình ảnh con lật đật nhỏ bé miệng luân nở nụ cười và lần nào vấp ngã cũng bật dậy, trên môi vẫn là nụ cười lạc quan. Đã bao giờ bạn được như con búp bê ấy, kiên cường và nghị lực?... Đọc Đặng Thuỳ Trâm, những dòng tâm sự của chị, từng câu từng chữ bao giờ cũng tràn ngập một lòng ham sống phi thường. "Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố ". Câu nói tâm đắc ấy của chị, giờ đây, mỗi chúng ta cũng phải lấy đó làm châm ngôn sống cho cuộc sống của mình.

Tôi được nghe thầy dậy Hoá kể câu chuyện về người học trò cũ của thầy. Anh là một học sinh chăm ngoan, học giỏi, luôn nằm trong nhóm đầu. Vậy nhưng trong kỳ thi Đại học quan trọng anh lại trượt điều tưởng như không thể đã xảy ra. Đau buồn, thất vọng về chỉnh mình, cuộc sống của một thanh niên 18 tuổi lúc ấy chỉ toàn một màu đen khi bao hứa hẹn tương lai, kỳ vọng của gia đình, thầy cô đều sụp đổ. Không chịu giam mình trong màn đêm, anh tự mình thắp lên ngọn nến niềm tin và tiếp tục học tập hết mình. Anh đã đỗ vào năm sau với một số điểm cao. Dù so với bạn bè, anh là người đến sau nhưng anh lại là người đạt được chiến thắng lớn nhất: Chiến thắng chính mình, cuộc sống với những ranh giới của nó luôn bao quanh bạn. Nếu không có nghị lực làm sao bạn có thể đi hết được con đường của riêng mình ? Từ số 1 đến số 0 chỉ trong gang tấc nhưng khoảng cách từ số 0 đến số 1 trên trục đời là cả một quá trình mà nếu không có niềm tin, nghị lực, bạn sẽ mãi chỉ là con số 0 mà thôi. Hãy là một người bộ hành với đôi chân dẻo dai sẵn sàng đạp lèn mọi chông gai để bước đi: "Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vô vàn những mũi gai” - Lời bài hát của ban nhạc tôi yêu thích cứ văng vẳng bên tai. Bàn chân có thể sẽ chảy máu vì gai nhọn nhưng đừng ngồi xuống rên xiết, hãy để máu ấy thấm lên những cánh hồng đỏ thắm trên bước đường vinh quang của bạn! Làm được như vậy tức là bạn đang "sống đẹp", sống và luôn giữ cho mình một niềm tin vào ngày mai, luôn có một nghị lực vươn lên hướng đến ánh mặt trời.

Tôi từng đọc một bài thơ nghe qua tưởng chỉ là thơ vui nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc:
"Khi anh sinh ra
Mọi người đều cười
Riêng anh thì khóc tu tu
Hãy sống sao để khi chết đi
Mọi người đều khóc
Còn môi anh thì nở nụ cười”
Bạn và tôi, hãy tự chiêm nghiệm cho mình lối sống đẹp để khi ở cuối con đường, chúng ta đều mỉm cười mãn nguyện!
------------
Nguồn: Đại học Giao thông Vận tải

23 thg 12, 2010

Vấn đề giao thông hiện nay

Sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, Bác Hồ đã chỉ ra rằng : Cái đói, cái dốt là giặc. Trong suốt mấy chục năm qua, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã không ngừng nỗ lực đấu tranh diệt giặc đói, giặc dốt. Thành tựu xóa đói giảm nghèo của Việt Nam được dư luận quốc tế đánh giá cao. Tuy nhiên, trong quá trình phát triển đất nước cũng đã xuất hiện nhiều tiêu cực, mặt trái, trong đó TNGT là một ví dụ.
Theo Quỹ Phòng chống thương vong châu Á, bình quân mỗi ngày tại Việt Nam có khoảng 35 người chết vì TNGT. Mỗi năm, số người chết vì TNGT cả chục ngàn người. Nhiều vụ TNGT thảm khốc càng khiến cho dư luận không khỏi suy ngẫm về tình trạng “giặc’’ TNGT ở nước ta.
Nhiều người nước ngoài đến Việt Nam cũng bày tỏ sự lo ngại về tình trạng mất an toàn giao thông mỗi khi ra khỏi nhà. Qua đó, đủ cho thấy, TNGT đã khiến những người khách nước ngoài cảm thấy bất an. Khách du lịch nước ngoài đến Việt Nam càng gia tăng. Tuy nhiên, nhiều người chỉ đến một lần và không hẹn ngày tái ngộ. Một trong những nguyên nhân khiến du lịch Việt Nam kém phát triển là do tình trạng giao thông hỗn loạn. Một ngày “giặc” TNGT còn hoành hành thì không chỉ ngành du kịch bị ảnh hưởng mà nó còn là hiểm họa gieo rắc nỗi đau cho mỗi gia đình và cho cả xã hội.
9. Tuổi trẻ học đường suy nghĩ và hành động để góp phần giảm thiểu TNGT.
Trong nhiều năm trở lại đây, vấn đề TNGT đang là điểm nóng thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận bởi mức độ thiệt hại mà nó gây ra. Vậy tuổi trẻ học đường – thế hệ tương lai của đất nước – có suy nghĩ và có thể làm gì để góp phần giảm thiểu TNGT?
Những thực tế đau buồn về tình hình TNGT đã phản ánh tầm quan trọng của vấn đề : Mỗi ngày qua đi có tới hơn 30 người chết và bị thương do TNGT gây ra. Từng ngày, từng giờ có hàng trăm vụ tai nạn, theo đó là hàng chục thiệt hại,…Và đáng buồn thay, trong số những vụ tai nạn ấy, có nhiều vụ là hậu quả của những học sinh, sinh viên gây ra. Mặt khác, cũng không ít học sinh – sinh viên là nạn nhân đau thương của nhiều vụ TNGT thảm khốc.
TNGT gây ra nhiều thiệt hại về người và của. Các gia đình mất đi những người thân, xã hội mất đi những thành viên, những bàn tay lao động. Mất đi vì bệnh tật, vì tuổi già đã đành một lẽ, nhưng mất đi vì TNGT - thì thật đau xót. May mắn hơn có người chỉ bị thương. Nhưng trong số ấy cũng có người phải mang bất hạnh suốt đời : bị mất một phần thân thể, bị liệt, phải sống đời sống thực vật,…
TNGT có nhiều nguyên nhân phức tạp. Trước hết là do ý thức và khả năng của người tham gia giao thông. Khi đi đường, nhiều người bất chấp đèn báo, gặp đèn vàng, đèn đỏ vẫn ung dung “thẳng tiến”. Như vậy hỏi sao không tai nạn, hỏi sao không nguy hiểm? Lại có những bác tài lái ô tô được mệnh danh là “tổ lái” : lạng lách, vượt đèn đỏ,…là chuyện “cơm bữa”. Rồi uống rượu, ngủ gật cũng không phải chuyện hiếm. Họ không ý thức được trách nhiệm phải đảm bảo an toàn cho hàng chục con người đang ngồi phía sau “vô lăng” của họ. Cũng cần chú ý đến số đối tượng không có bằng lái nhưng vẫn điều khiển xe máy, ô tô. Trong đó phần nhiều là những thanh niên còn đang tuổi học sinh : tay lái yếu, phản xạ kém nên việc tham gia giao thông còn nhiều hạn chế. Nguy hiểm hơn có những học sinh tổ chức đua xe trái phép. Tai nạn không chỉ xảy ra đối với họ mà còn cho cả những người vô tội khác.
Ở nước ta tai nạn còn do sự thiếu hiểu biết về luật giao thông đường bộ, cơ sở vật chất chưa được đảm bảo.
Luật giao thông chưa phổ biến sâu rộng đến người dân. Họ rất hồn nhiên đem rơm rạ, thóc lúa rải lên đường quốc lộ để …phơi. Họ vô tư không kém khi lái xe đạp sang phần đường dành cho xe ô tô, xe máy vì …rộng và thoáng hơn.
Cơ sở vật chật cho giao thông cũng là nguyên nhân quan trọng. Chất lượng phương tiện giao thông của chúng ta còn kém. Cùng với đó là hệ thống đường xá, cầu cống chưa đảm bảo. Có những quãng đường quốc lộ loang lỗ những vết “may vá” đắp đổi, rồi hầm hố,…Chưa hết, báo chí vài năm nay còn đưa những bài gây sốc vì bài ca “đào lên lấp xuống” của những con đường. Có những con đường mùa nóng thì bụi ngất trời, mùa mưa thì như đi vào vùng đầm lầy Châu Mỹ. Ôi, những con đường!
Trước thực tế đáng buồn ấy, tuổi trẻ học đường có thể làm gì để góp phần giảm thiểu TNGT?
Trước hết, công việc vô cùng cần thiết là tham gia học tập luật giao thông đường bộ ở trường, lớp và có sự tìm hiểu đầy đủ hơn về vấn đề này. Chúng ta là thế hệ tương lai của đất nước, nên hơn ai hết chúng ta cần có sự hiểu biết về giao thông để có thể làm chủ vấn đề ATGT, không để tai nạn xảy ra ngoài ý muốn.
Có hiểu biết về pháp luật, chúng ta cũng cần tuyên truyền luật giao thông cho những người xung quanh. Đó có thể là trao đổi vời người thân trong gia đình, tham gia các hoạt động tuyên truyền xung kích về ATGT, tham gia các đội thanh niên tình nguyện đảm bảo ATGT,…Thực tế cho thấy, nhiều đội thanh niên tình nguyện đã góp phần rất lớn vào việc giảm thiểu những vụ tắt đường, việc xử lì vi phạm giao thông,.. Hiệu quả của tuổi trẻ khi tham gia vào công việc này đã khẳng định thế hệ chúng ta đang phát huy vai trò xung kích của mình trong cuộc sống.
TNGT là mối họa vô hình khó đoán định của số phận con người. Vậy nên ATGT là hạnh phúc của mỗi người, mỗi gia đình và toàn xã hội. Tuổi trẻ học đường với tư cách là chủ nhân tương lai của đất nước, là thế hệ tiên phong trong nhiều lĩnh vực, có sức khỏe, có tri thức,.. cần có những suy nghĩ đúng đắn và gương mẫu thực hiện những giải pháp thiết thực để góp phần giảm thiểu TNGT.
---------------------------
Nguồn từ: http://vanmau.com/

5 thg 12, 2010

Clip, Internet và cái nghĩa thầy trò

TTO - Vụ việc học sinh tại Trường Trần Phú (Hải Phòng) ghi âm cô giáo chửi hồi tháng 9-2010 vừa tạm lắng xuống thì cộng đồng mạng lại bắt đầu "sốt tập 2" với một clip vừa được tung lên YouTube với tựa "Quá choáng clip cô giáo văng tục học trò".

Xin không bàn chuyện thái độ của giáo viên trong những vụ việc này là đúng hay sai, xin chỉ nói về mối liên hệ giữa điện thoại di động/máy ảnh/máy ghi âm - học trò - thầy cô - mạng Internet.

Có lẽ chưa bao giờ mối liên hệ ấy lại làm cộng đồng điêu đứng đến vậy khi nhiều clip, đoạn ghi âm mà học trò là tác giả, khiến bao người giật mình, không khỏi có cái nhìn bi quan về thế giới học đường hôm nay.

Cứ có cảm giác một số học trò hiện nay khi phát hiện bất cứ có chuyện gì khác thường trong lớp học là ngay lập tức (trong khả năng của mình) ghi âm, ghi hình, chụp ảnh... rồi nhanh tay tung lên mạng.

Động cơ của việc làm ấy là gì? Muốn được nổi tiếng vì có "hàng độc" khoe với cộng đồng mạng? Gây sốc, gây sốt từ online đến đời thực là một thú vui? Dùng Internet như một vũ khí để thầy cô biết được sự lợi hại của học trò thời đại số? Để thầy cô phải trả giá cho hành động của mình? Không dám trực tiếp bày tỏ cảm xúc với hành vi của giáo viên mà phải mượn đến Internet?...

Lang thang qua các diễn đàn, đọc những nhận xét về các clip thầy cô chửi học trò mà đau lòng: "Bà cô này cứ như dân chợ búa! Cho nghỉ việc được rồi!", "Giáo viên hay... bán cá chợ trời?", "Không giống cô giáo tí nào. Ngôn ngữ hàng chợ cá mà"...

Sự đúng sai trong hành xử của giáo viên rồi cũng sẽ được phân định. Nhưng chuyện những cô cậu học trò ghi hình thầy cô rồi tung lên mạng là đúng hay sai, có nên đưa điều này vào nội quy nhà trường... thì dường như cộng đồng vẫn còn lúng túng và có lẽ còn tranh cãi dài.

Thay đổi, phát triển là lẽ dĩ nhiên của cuộc sống. Nhưng khi chính học trò chủ động để thiết bị số và Internet "nhảy bổ" vào quan hệ thầy - trò (mối quan hệ vốn chưa bao giờ suy giảm sự thiêng liêng trong tâm thức người Việt) khiến quan hệ ấy phần nào "kéo mây mù" thì thật đáng tiếc và đáng lo ngại.

Chẳng lẽ học trò phải ẩn mình vào thế giới mạng mới dám bày tỏ sự không hài lòng với những hành vi của thầy cô?

GIA BẢO (Q.7, TP.HCM

Lòng nhân ái có phải là chuyện ngày xưa?

Tên : Ngô Thị An Khương

Lớp :10a8 STT:15

--------------------------
Bài làm

“ Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung 1 giàn”

Qua câu thơ tren ta cũng hiểu hơn về tình yêu với mọi người . tuy mỗi người 1 màu da ,1 quốc tịch khác nhau nhưng khi có mặt trên cuộc đời này thỳ đều là anh em. Phải tương trợ cho nhau không làm hại lẫn nhau .Từ đó người ta gọi chung là lòng nhân ái .

Vậy lòng nhân ái là gì nhân là cốt lõi của nhân cách ., là sự nhận biết rằng mọi người đều thực sự thuộc về mình. Lòng nhân ái khai sinh, không phải từ nỗi băn khoăn người khác nghĩ gì về mình, mà từ nhận thức đơn giản rằng, lòng nhân ái tự nó là quà tặng cho mọi người, và nguồn suối ngọt ngào đó ở nơi ta.

Với những người có lòng từ ái bao dung thì cả vũ trụ này là quê nhà yêu dấu, và tất cả mọi người dù là những kẻ bệ rạc nhất cũng đều là những người anh em đáng được hưởng tình yêu thương. Không có gì có thể ngăn cản được lòng nhân ái đích thực để làm nên một cuộc sống an vui cho con người. Kiêu căng, ích kỷ, oán ghét, hận thù... cũng sẽ tiêu tan trước sức mạnh của lòng nhân ái. Ví dụ : Lòng nhân ái của Đức Giêsu làm cho Ngài có thể đi vào trong mối quan hệ với từng người và với tất cả: những người đau ốm và những người khốn khổ, những người nghèo cũng như những kẻ giàu có, những người quyền thế cũng như những người bị áp bức, những người tội lỗi cũng như những người lành thánh. Mặc dù Ngài tiếp xúc với đám đông quần chúng, Ngài vẫn không bao giờ quên các cá nhân và nhu cẩu riêng tư của họ .Ngai đã cố gắng giúp dỡ họ với tất cả những gì mình có được

Tuy nhiên ngày nay giới trẻ không còn nhiều người có được lòng nhân ái . Thay vào đó là những bài đăng đánh nhau đầy rẫy trên các bài báo trên mạng đó là những hành động ma` xã hội cần lên tiếng . Làm nhưng vậy thỳ thật sự chúng ta đã thành những con thú hoang dã .Nó sẵn sàng “ ăn thịt” đồng loại của mình . Ví dụ: có 2 người bạn đã từng rất thân với nhau sẵn sàn làm mọi thứ cho nhau , tính tình họ cũng rất thích hợp chơi với nhau ,. Nhưng bạn bè nào lại không có lúc cãi vã nhau , mà đã đi nói xấu người bạn kia không chút nệ hà . Rồi có ngày những lời nói xấu đến tay của người bạn kia .Do không kiềm chế được cơn giận mòa đã dẫn đến đánh nhau. Tại sao chúng ta không lấy lòng nhân ái của mình để xóa tan nỗi mâu thuẫn mà phải dùng đến các hành động như vậy. Như vậy tình bạn ta sẽ không rạn vỡ , mà ngày càng khắng khích nhau hơn . Vậy không phải là 1 điều tốt hay sao? Qua đó ta rút ra được bài học rằng hãy sống mà nhìn đời qua lòng nhân ái mà đừng nhìn cuộc đời qua sự hận thù . Hãy trải lòng bao dung của mình lên mọi người để mọi người sẽ cố gắng trải lòng bao dung lên chúng ta và những người khác.

Thế nên với tư cách là người chủ tương lai của đất nước , trụ cột của nước nhà chúng ta hãy sống và đối xử với nhau thật tốt gieo giắt lòng nhân ái của mình lên mọi người . Và khuyến cáo những bạn có hành động đánh nhau , nói xấu bạn , làm những chuyện mà người khác không thích sau lưng họ hòng để gây ra mâu thuẫn với nhau , thỳ hãy đặt mình vào hoàn cảnh của người đó xem mình như thế nào nếu điều đó làm tổn thương cho bản thân mình thỳ diều đó cũng làm tổn thương cho người khác .Nếu ta cho đi tình yêu thương thỳ ta cũng sẽ nhận được bấy nhiêu lòng yêu mến của mọi người cho ta .

Lòng nhân ái là sức mạnh của lòng yêu thương, nó bắt nguồn từ trái tim của mỗi con người VN. Có bao nhiêu cũng san sẽ và giúp đỡ bấy nhiêu. Ngày càng yêu thương nhau nhiều hơn. Để một ngày nào đó xã hội chúng ta sẽ trở nên văn minh hơn , mọi người sẽ ngập tràn niềm vui do chúng ta luôn biết cho đi lòng nhân ái.

Ba ngọn nến lung linh

Tên:Nguyễn Đăng Tường Vy

Lớp:10a8

Hiếu Thảo
-------------------

Ba là cây nến vàng,mẹ là cây nến xanh,con là cây nến hồng.ba ngon nến lung linh thắp sáng một gia đình.Lời bài hát vang lên cho ta cảm giác gia đình nơi có cha mẹ bên cạnh là nơi luôn cho ta những điều ấm áp,tuyệt vời nhất.Nhờ có sự chăm sóc,dạy dỗ của cha mẹ mà con cái mới có thể lớn lên và phát triển tốt nhất.Vì thế mà con cái cần hiếu thảo với bố mẹ cho đúng với đạo làm con và để đền đáp công ơn của bố mẹ.

Cha mẹ là những người đã sinh ra ta,nuôi dưỡng chăm sóc ta đến khi trưởng thành.Cha mẹ là người đã dành cho ta biết bao tình cảm yêu thương,là người đã che chở đùm bọc ta.Hơn thế nữa,vòng tay luôn dang sẵn chờ đón ta mỗi khi ta thất bại trên đường đời không vòng tay nào khác ngoài vòng tay mẹ cha.Khi ta phạm lỗi thì người sẵn sàng tha lỗi cho ta cũng chính là cha mẹ.Ta đã nhận được nhiều thứ như thế từ cha mẹ và bổn phận của ta là phải hiếu thảo của cha mẹ để đền đáp lại những gì ta được nhận ấy.

Hiếu thảo với cha mẹ không chỉ là việc làm của những đứa con mà nó còn là truyền thống quý báu của người Việt Nam.Từ xa xưa,ông bà ta đã có những câu ca dao về dạy con cháu phai hiếu thảo biết đến công ơn cha mẹ như :”Công cha nặng lắm ai ơi, Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.”Qua những câu ca dao ấy ta thấy được rằng công ơn cha mẹ lớn lao như trời biển vì thế mà trên thế gian này không có tình cảm nào to lớn và cao đẹp hơn tình cảm của cha mẹ dành cho con cái.Biết ơn đối với những người giúp đỡ ta,cảm ơn với những ai cho ta thứ gì đó là một trong những bài học đầu tiên mà đứa trẻ được day.Bởi thế những đúa con bất hiếu,không biết biết ơn những gì chúng nhận được từ bố mẹ mình mà còn đối xử tệ bạc với người mà lẽ ra chúng phải mang ơn ấy thì chúng cũng sẽ bị mọi người xung quanh đối xử tệ bạc như thế,những người ấy sẽ không thể thành công được.Gia đình là tế bào của xã hội nếu trong gia đình những đứa con biết thương yêu hiếu thảo với cha mẹ mình là cốt lõi của tình yêu thương trong xã hội.

Hiếu thảo với cha mẹ là một điều nên làm nhưng trên thực tế có những đứa con thờ ơ với việc bố mẹ chúng ngày đêm cực khổ làm lụng vất vả để lo cho chúng có cuộc sống tốt chúng chẳng những không biết ơn mà còn vòi vĩnh ở bố mẹ nhiều điều và xem đó là nghĩa vụ đương nhiên của bố mẹ.Bố mẹ là quà tặng quý giá,là niềm vui kì diệu,là người luôn soi sang ta

trên mỗi bước đường đời,thật đáng buồn cho những ai không có bố mẹ,không được nhận những điều quý giá ấy.Nhưng đáng buổn và phê phán hơn là những ai muốn sống tách biệt gia đình vì những lợi ích riêng của cá nhân,vì muốn đươc tư do không chính đáng.Những tưởng sống tách biệt gia đình hay việc không biết quý trọng cha mẹ là những điều đáng phê phán,cần xóa bỏ.

Bổn phận là con cái,là người được nhận những điều tốt đẹp từ cha mẹ,em cũng có cho riêng mình những việc làm để đền đáp công ơn lớn lao của cha mẹ.Tuổi nhỏ làm việc nhỏ theo sức của mình.Là học sinh còn ngổi trên ghế nhà trường không thể mang lại cho cha mẹ những niềm vui từ vật chất nhưng em sẽ chăm chỉ học tập để đạt được những kết quả học tập thật tốt làm vui lòng cha mẹ.Em sẽ yêu thương,quan tâm hơn nữa đến cha mẹ mình bằng những việc đơn giản như giúp mẹ quét nhà,gấp quần áo hay cùng bố chăm sóc vườn hoa làm được những việc làm đơn giản ấy em không chỉ thể hiện được lòng hiếu thảo với bố mẹ mà qua đó nó còn giúp em hiểu thêm hơn về bố mẹ.Mỗi dịp lễ tết,đơn giản là dành cho bố mẹ tấm thiệp chúc mừng thì nó đã thay em thể hiện lòng hiếu thảo với bố mẹ mình.

Ai có bố mẹ,có gia đình là những người hạnh phúc nhất,bởi gia đình nơi có bố mẹ là tổ ấm là nơi đi về của mỗi gia đình non trẻ.Mỗi người trong chúng ta hãy hiếu thảo với bố mẹ nâng niu,yêu quý bảo vệ gia đình thân yêu của chúng ta như câu ca dao mà ta được nghe từ thưở nhỏ:”mỗi năm mỗi thắp đèn trời,cầu cho cha mẹ sống đời với con.

Tài -Đức trong xã hội hiện nay

Tên: Nguyễn thanh Tuyền

Lớp: 10a8 Năm học:2010_2011

Stt:040
-----------------------------


Trong xã hội hiện nay, ta thấy thật khó kiếm được những người vừa có tài mà lại vừa có đức .Hầu hết thì những người có tài thì không có đức và ngược lại .

Vậy “tài và đức” là gì? Tài là tài năng, năng lực, kỹ năng kỹ xảo của con người trong lao động. Tài là kết quả của nhiều yếu tố : năng khiếu bẩm sinh, bản chất thiên phú, sự cần cù trong học tập, sự chăm chỉ rèn luyện trong lao động và cuộc sống. Tài biểu hiện trong lao động chân tay và lao động trí óc.

Đức là đạo đức, phẩm chất đạo đức, nhân cách của một con người. Đức là kết quả của nhiều yếu tố: môi trường sinh sống,sự học tập trong gia đình, nhà trường xã hội, công phu trau dồi, tu dưỡng bản thân và được soi sáng bởi một lý tưởng. Đức biểu hiện trong suy nghĩ, lời nói, hành động của con người và trở thành một lẽ sống đẹp. Như vậy giữa ‘tài’ và “đức” có mối liên kết khắng khít với nhau.

Nhưng có tài mà không có đức là người không trọn vẹn. Họ có thể được nhiều người nể phục. Nhưng họ dễ trở nên kiêu căng, ngạo mạn, độc ác, dễ trở thành kẻ xấu xa, nguy hiểm cho gia đình, xã hội, con người (người con bất hiếu, học trò bất xứng, công dân phạm pháp).Họ còn chính là những mầm móng gây hại cho mọi người xung quanh và cả bạn bè , gia đình thân thiết với họ
Có đức mà không có tài cũng là người không trọn vẹn. Người có đức thường được mọi người kính trọng. Nhưng có đức mà không có tài thường khó thực hiện được chức trách, khó hoàn thành được nhiệm vụ được giao và khó có kết quả cao trong công việc.
Đức và tài có quan hệ gắn bó nhau. Đức là nền tảng giúp cho tài bay cao vững chắc. Thiếu đức, tài sẽ giống như quả bóng không được sợi dây níu giữ lại: quả bóng càng bay cao càng dễ vỡ, quả bóng mang độc tố càng bay cao càng nguy hiểm. Đức giúp tài được nâng cao giá trị của sự tài ba. Có tài, tấm gương sáng của đức lại càng thêm tỏa sáng.
Trước đây, ông cha ta quan niệm tài và đức là duyên và hồng. Hồ chủ tịch cũng từng nói : có tài mà không có đức thì vô dụng; có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó. Người có đức có tài là người cao quý, là hiền tài, luôn được mọi người yêu quý và kính trọng , và cũng là vốn quý của quốc gia.

Về nhận thức: ta thấy được mối quan hệ gắn bó khắng khít giữa tài và đức. Ngày nay, tài là kỹ năng nghề nghiệp, óc sáng tạo, đức là phẩm chất của người Việt Nam yêu nước, yêu người, phấn đấu cho lý tưởng dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh, ấm no, hạnh phúc.
Về tình cảm: tình cảm làm cơ sở cho sự rèn luyện, phấn đấu, tu dưỡng cho đức và tài là tình cảm chân thật yêu nước, yêu người.
Nói tóm lại, giữa “tài” và”đức’ như hai anh em với nhau .Nếu ta có quyết tâm phấn đấu, rèn luyện bản thân trở thành người thật sự có tài, có đức để góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước trong giai đoạn hội nhập như hiện nay.

Hiếu Thảo - Một trong những đạo lý làm người không thể thiếu

Tên: Huỳnh Ngọc Minh Thư STT:36

Lớp : 10a8
----------------------
Bài làm

Trong cuộc sống,con người cần nhiều đức tính tốt và một trong số đó ,hiếu thảo là đức tính không thể thiếu ở mỗi con người,nó thể hiện bản chất con người của bạn.Vậy đức tính hiếu thảo là gì ?

Hiếu là hiếu nghĩa,biết ơn người sinh thành dưỡng dục mình,biết cung kính bề trên.
Thảo là mở tấm lòng mình ,biết chia ngọt sẻ bùi với người thân nói riêng,với nhân loại nói chung.Tóm lại lòng hiếu thảo là sự biết ơn,là việc làm có nghĩa của người bên dưới cung kính tôn trọng và phụng sự đáp đền chân thật đối với bề trên .

“Công cha như núi thái sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

”Công cha..”;”núi Thái Sơn” là một ngọn núi cao và hùng vĩ ở Trung Quốc, “nước trong nguồn” là nước chảy từ đầu nguồn và không bao giờ cạn. Cha mẹ sinh ra con,nuôi con khôn lớn để mau thành người.Tấm lòng của cha mẹ dành cho con thật la vô tận,công lao ấy chỉ có thể sánh với núi sông hùng vĩ và truờng cửu mà thôi .Mượn hai hình ảnh ấy, ông cha ta ngày xưa muốn ca ngợi công ơn sinh thành vĩ đại bao la của cha mẹ ,nhắc nhở chúng ta dù thế nào đi nữa thì chữ hiếu cũng phải được giữ gìn trọn vẹn.

Lời khuyên ấy đã được lưu truyền qua bao nhiều thế hệ nối tiếp nhau,lòng hiếu thảo đối với cha mẹ là một điều đúng đắn đối với ngàn đời.Chín tháng cơ cực mẹ rồi phải chịu đau, chịu khổ để có thể nuôi ta khôn lớn.Cha thì phải làm lụng vất vả để tạo nên những món qùa vật chất lẫn tinh thần,mang đến cho ta nhưng bất ngờ thú vị trong cuộc sống.Chúng ta lớn lên trong sự dưỡng dục,vòng tay nâng niu và sự thuơng yêu ,lo lắng của cha mẹ,công lao ấy không có một từ nào có thể diễn tả được.Cha mẹ đã hết lòng vì ta thế nên bổn phận làm con chúng ta phải chân thành biết ơn và tôn kính cha mẹ.

Lòng hiếu thảo,biết ơn cha mẹ được biểu hiện không chỉ là thái độ,lời nói mà phải là những việc làm.Nói mà không làm được gì cho những người có công ơn sinh ra ta thì cũng chẳng đền đáp được gì thế nên quan trọng nhất là chúng ta biết xử sự và những việc làm đầy ý nghĩ của chúng ta đối với họ.Một hành động nhỏ thôi như là quan tâm ,chia sẽ về những nỗi niềm của họ hay chỉ là một lời nói lễ phép, một thái độ vâng lời cũng có thể làm cho họ cảm thấy ấm lòng.Những công lao cha mẹ bỏ ra không bao giờ tính từng đồng,từng cắt,từng năm,tháng họ đã bỏ công sức ra nuôi nấng ta khôn lớn thế nên chúng ta chỉ có nghĩa vụ chăm lo cho họ,phụng dưỡng đến lúc về già,chăm sóc và sẵn sàng làm mọi điều vì họ,nhưng dù làm đến đâu thì cũng không bằng công sức họ đã bỏ ra như biển trời dành cho chúng ta được.

Ngoài những đứa con có tấm lòng hiếu thảo ra thì cũng không ít người lại xem chữ hiếu chẳng ra gì,xem đó như là một cách thể hiện lạc hậu. Đối với họ cha mẹ chẳng là gì,chỉ là người sinh ra họ và đưa tiền cho họ dùng hằng ngày. Đáng xấu hổ hơn là những đứa con vô ơn đấy lại gây ra vô vàn những chuyện đau lòng đến cha mẹ như đối xử tệ bạc ,sai khiến cha mẹ làm theo những điều mình muốn,xem cha mẹ không ngoài gì là một kẻ osin ở nhà, cãi lời cha mẹ,làm cho cha mẹ phải buồn lòng. Đó là những biểu hiện đáng phê phán .Từ những biểu hiện đó mà xã hội ta lại càng có nhiều người không tốt, ở gia đình không đối xử tốt đối với cha mẹ thì làm sao ra xã hội xứng đáng làm một người công dân tốt được.

Là một học sinh,chữ hiếu luôn đặt lên hàng đầu ,thế nên bằng những hành động nhỏ nhặt của mình như rửa chén,lau nhà và các công việc nhà đủ sức mình củng có thể làm cho cha mẹ vui lòng,ngoài hành động đó ra,việc học tốt cũng là một công việc đền đáp công ơn cha mẹ, tuy đó là một việc dễ làm nhưng lại làm cho cha mẹ cảm thấy được công ơn của mình cũng được đền đáp.

Nói chung, hiếu thảo là việc mà người con nào cũng phải làm đối với cha mẹ mình thế nên phải biết thực hiện một cách hiệu quả và tất nhiên là phải có những biểu hiện hiếu thảo của mình đối với cha mẹ,thế mới xứng với những gì cha mẹ đã làm cho mình.

Tình nghĩa Thầy -Trò

ĐỀ: Nghị luận về tình nghĩa thầy trò
BÀI LÀM
Quan niệm: “ tôn sư trọng đạo” là quan niệm tồn tại có từ xưa đến nay, nó là cách thể hiện tình cảm và lòng biết ơn của người học trò đối với thầy của mình, cũng chính vì thế mà tình nghĩa thầy trò là điều không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi con người ,nhất là trong cuộc dời học sinh của mỗi chúng ta.
Thật vậy, tình nghĩa thầy trò là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc sống này bởi nó không hề dựa trên bất cứ một hình thức trục lợi nào. Nó chân thật và thanh khiết vô cùng. Tình nghĩa là gì ? Nó là cảm xúc chân thật , là tình thương, là lòng biết ơn và yêu quý giữa hai con người với nhau, tình nghĩa thầy trò là tình cảm giữa thầy với trò xuất phát từ tấm lòng. Thầy dạy dỗ, truyền đạt kiến thức và giúp đỡ học sinh học tập cũng như rèn luyện nhân cách và phẩm chất của người học sinh. Học trò dành tình cảm, lòng biết ơn cũng như thái độ kính trọng của mình dành cho thầy. Những cái đó chính là tình nghĩa thầy trò.
Tình nghĩa thầy trò không chỉ được thể hiện trong giảng đường mà còn cả ở bên ngoài,nó thiêng liêng và vô cùng cao cả. Thầy là người yêu thương, day dỗ hướng ta đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Thầy luôn tận tâm và là người dẫn đường cho tri thức của ta, cũng chính nhờ có thầy mà mỗi học sinh chúng ta có thể trở thành những người có ích cho xã hội. Thầy vừa là ngừoi cha,vừa là người mẹ ,vừa là ngừơi bạn tốt mà mỗi người học sinh chúng ta cần phải có, cần phải biết quý trọng trong cuộc sống này. Đã có biết bao tấm gương về những người thầy vượt khó, vượt lên trên tất cả những hoàn cảnh khắc nghiêt của cuộc sống nhưng vẫn yêu nghề , yêu học sinh tận tâm với công việc. Đó chính là cái tình của người thầy dành cho trò của mình. Còn học trò là người tiếp nhận cái tình đó, tiếp nhận cái tri thức đó, để rồi tự nhận thức được những tình cảm của thầy dành cho mình, mà cố gắng học tập. Thầy là người không đòi hỏi bất cứ những gì ở học trò của mình chỉ mong rằng học trò của mình có thể thành tài và trở thành một con người tốt cho xã hội. Người học trò là người nhận được biết bao tình yêu thương của thầy dành cho , cũng chính vì thế mà ở mỗi học trò cũng đều cảm nhận được tấm lòng cao cả ấy và trả lại bằng những tình cảm trong sáng, thiết tha của bản thân dành cho thầy. Cái tình cảm giữa thầy và trò là cái tình cảm thiêng liêng nhất trên cõi đời này. Cố gắng học thật giỏi, luôn kính trọng và yêu quý thầy của mình là cái nghĩa tối thiểu nhất mà mỗi học sinh chúng ta cần phải có. Như CHU VĂN AN, một người thầy của mọi thời đại, ông không chỉ là một người thầy bình thường mà đối với những người học trò của ông, ông còn là một người cha đáng kính, người đã dạy dỗ biết bao nhân tài cho đất nước. Học trò của ông toàn là những vị quan to nhưng khi nói chuyện với ông đều rất cung kính, lễ phép, và kính nễ ông. Đó chính là tình nghĩa giữa thầy với trò, mặc dù không còn dạy mình nhưng người xưa đã có câu: “ Nhất tự vi sư , bán tự vi sư”. Một chữ là thầy, nữa chữ cũng là thầy. Đã dạy dỗ mình thì suốt đời cũng là thầy, mãi mãi luôn khắc ghi trong tim. Những người biết kính trọng thầy của mình thì sẽ trở thành những người có ích cho xã hội, cho đất nước, còn những người không biết quý trọng thầy của mình là những người tự hạ thấp bản thân , thầy như cha như mẹ của mình, là người dạy dỗ và quan tâm mình, thế mà không biết yêu quý kinh trọng thì mãi mãi chằng bao giờ trở thành những người tốt được.
Bên cạnh những người biết kính trọng và yêu quý thầy của mình thì lại có những loại người ăn cháo đá bát, người đã tận tâm dạy dỗ mình thế mà giờ đây lại thiếu lễ phép, không biết kính trọng thầy của mình. Thử hỏi loại người như vậy thì làm sao có thể trở thành người có ích cho xã hội, cho đất nước này. Trong môi trường học đường ngày nay, có những học sinh tuy đã được dạy dỗ đàng hoàng thế nhưng thật sự lại chẳng hiểu biết gì. Người thầy là người đã lấy cả tâm huyết , cố gắng dạy bảo ta, vậy mà những học sinh ấy lại có những hành động và thái độ vô cùng thiếu lễ phép, ngang nhiên dám cãi lại những gì thầy cô đã nói. Liệu những người học sinh như vậy có đáng nhận được sự yêu thương, dạy dỗ từ thầy cô hay không? Khi hành động như vậy, những học sinh ấy có suy nghĩ hay không?Có biết rằng những việc đó , làm tổn thương đến người khác mà nhất là đối với người yêu thương mình , dạy dỗ cho mình, muốn mình nên người. Không có việc gì đáng buồn hơn chính là việc ấy.
Qua những suy nghĩ trên, em đã rút ra được một bài học cho bản thân, chính là phải biết luôn luôn yêu quý và kính trọng thầy cô, những người yêu thương, dạy dỗ ta, hướng ta đến một cuộc sống tốt đẹp. Mỗi người chúng ta phải khắc ghi câu thành ngữ: “tôn sư trọng đạo”. Bởi tình nghĩa thầy trò chính là thứ tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất trên đời này.Bản thân mỗi học sinh phải cố gắng học thật giỏi, nghe lời thầy cô chăm chỉ học tập, đó củng là cách để thể hiện tình cảm với thầy của mình.
Tình nghĩa thầy trò , mỗi người phải luôn khắc ghi, bởi nó rất quan trọng với cuộc đời của mỗi con người trong suốt thời học sinh . Yêu thương kính trọng thầy chính là yêu thương kính trọng cha mẹ của mình. Là thể hiện bản thân của một con người có nhân cách, có đạo đức và phẩm chất . “Trọng thầy mới được làm thầy”.
-------------------------------

TÊN: NGUYỄN LÊ NGỌC ÁNH_STT: 02
LỚP: 10A8

5 thg 11, 2010

Một giọt máu đào hơn ao nước lã

Võ Thành Phát-23-10A9-0910
Suy nghĩ của anh (chị) về câu tục ngữ “Một giọt màu đào hơn ao nước lã”.
-------------------
Trong kho tàng tục ngữ của người Việt Nam có rất nhiều câu đề cao ý nghĩa tích cực của những cách ứng xử có nhiều tác dụng xây dựng và củng cố quan hệ tốt đẹp giữa con người với nhau. Vấn đề được nhắc đến ở đây chính là mối quan hệ huyết thống trong gia đình. Tác giả dân gian đã rất khéo léo khi đúc kết được câu tục ngữ “ Một giọt máu đào hơn ao nước lã” để khẳng định về vấn đề trên đây.
“Giọt máu đào” tượng trưng cho những thành viên trong cùng một gia đình, cùng chung mối quan hệ huyết thống, còn “ao nước lã” tượng trưng cho những người không có chung quan hệ huyết thống. Tác giả dân gian đã sử dụng nghệ thuật đối lập “một-ao” rất khéo léo và tinh tế để khẳng định tính chất của câu tục ngữ. Mặc dù chỉ là một giọt máu đào bé nhỏ, ít ỏi nhưng nó vẫn quý hơn một ao nước lã. Những người có quan hệ họ hàng với nhau dù xa xôi cách mấy đời thì vẫn quý hơn những người luôn ở gần chúng ta nhưng không có quan hậ họ hàng gì. Tóm lại, câu tục ngữ trên đã đề cao mối quan hệ huyết thống trong gia đình.
Đã là người thì chúng ta rất cần có được một gia đình ấm áp, hạnh phúc, yêu thương, đùm bọc lẫn nhau tạo nên những điều tốt nhấtcho nhau để hướng tới hạnh phúc. Chắc hẳn gia đình chính là chỗ dựa tinh thần vững cgắc để chúng ta lớn lên và hình thành nhân cách, trở thành người tốt.Tình càm gia đình không chỉ là mối quan hệ huyết thống mà còn là người bạn , người thân của mình.
Những gia đình hạnh phúc là phải giúp đỡ nhau, là chỗ dựa tinh thầnkhi cần thiết. Gia đình là cái nôi của xã hội, nếu có nhiều gia đình hạnh phcú thì cũng sẽ hình thành một xã hội phát triển, văn minh. Qua đó, chúng ta cũng cần phê phán nặng tay với những ai đã xem nhẹ tình cảm gia đình, không coi trọng tình thân. Họ coi trọng các thứ cơ sở vật chất, coi trọng bản thân hơn là tình cảm gia đình. Những người chỉ biết sống hưởng thụ một mình. Đồng thời những hành động, thái độ đó của họ như một thau nước lạnh dội vào ngọn lửa ấm áp của gia đình.
Vì thế chúng ta phải có nhận thức đúng đắn trong tình cảm gia đình. Trách nhiệm của bậc con cái là phải hiếu thảovới bậc sinh thành…đặc biệt là phải làm tròn bổn phận, nghĩa vụ học tập của bản thân nhằm xây dựng xã hội sau này. Có lẽ xã hội cũng nên có một phần trách nhiệm nào đó trong việc hình thành nhân cách của các em. Bước vào thế kỉ mới nhưng tại sao lại còn xảy ra chiến tranh, xảy ra những tranh chấp về kinh tế-chính trị để rồi xã hội không yên bình gây ra cảnh mồ côi cho các đứa trẻ. Chúng sẽ trở nên lạc lõng, thiếu giáo dục để rồi trở thành những kẻ lạc lối, gây nguy hại cho xã hội. Nói xã hội có trách niệm không cũng không đúng. Bậc cha mẹ phải chịu trách nhiệm lớn hơn trong việc giáo dục các em. Câu tục ngữ “Một giọt máu đào hơn ao nước lã” mang đậm giá trị, quan niệm về lối sống coi trọng quan hệ huyết thống của nhân dân ta.
“ Một giọt máu đào hơn ao nước lã”, chúng ta hãy coi trọng tình cảm gia đình, tôn trọng và góp phần hình thành một gia đình ấm áp và hạnh phúc.

31 thg 10, 2010

Kiến tha lâu ...cũng đầy tổ...

Kiều Diễm Hưong lớp 10a8
sô thứ tư 13
Đề bài :Ý nghĩa câu tục ngữ :" Kiến tha lâu cũng đầy tổ "
Bài làm:
Để đạt đến thành công thì con người cần có nhiều yếu tố nhưng cần cù và siêng năng thì rất quan trọng. Từ những kinh nghiệm quý báu mà ông cha ta đã đúc kếtqua câu tục ngữ :"Kiến tha lâu cũng đầy tổ " để dạy dỗ cho con cháu thế hệ sau này phải biết cần cù , kiên trì trong mọi việc.

Kiến là một loại côn trùng nhỏ bé nhưng lại rất chẳm chỉ và siêng năng. Tuy một con kiến không thể làm nên gì nhưng nhiều con hợp lại thành đàn sẽ làm nên thành quả. Vì thế kiến bao giờ cũng đi thành đàn và còn thể hiện được tính đòan kết của riêng nó.
Muốn thành công thì không thể luời biếng được.Phải nỗ lực hết sức để đạt được mục đích sống, niềm vui, hạnh phúc của cuộc đời mình, để thành đạt trong xã hội, làm đất nước thêm phồn vinh, phát triển, sánh ngang với các nước trên thế giới.Có được đức tính đó nó giúp ta đáng tin cậy hơn trong mắt mọi ngừời và đựoc yêu mến nhiều hơn.

Cùng sống trong một xã hội thì người siêng năng và luời biếng đều có.Tuy vậy người lười thì xuất hiện nhiều hơn đối với gi7ới trẻ ngày nay.Họ chỉ biết sống hửơng thụ trên thành quả mà người đi trước làm ra, không hề biết tự thân vận động.Do đó chúng ta phải biết cố gắng vượt lên bản thân để ngày một hoàn thiện mình hơn .

Trước khi có vai diễn nổi tiếng khắp thế giới, Mr Bean đã phải gõ cửa không mệt mỏi hàng trăm nghìn các nhà làm phim, đạo diễn Hollywood .Nhờ có sự kiên trì , cần cù thì mọi việc đều sẽ đạt được như câu :" Trên bước đường thành công không có dấu chân kẻ lười biếng". Thành công là phải biết cố gắng hết mình, khổ luyện , trải qua nhiều thử thách, khó khăn. Thành công không có chỗ cho những lười biếng, ỷ lại, không chịu làm việc.

Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần phải không ngừng học tập, trau dồi kiến thức, đạo đức để tu thân lập nghiệp, đạt được thành công trong cuộc sống và nhiều điều khác trong cuộc sống.

Câu nói rất đúng đắn, sâu sắc khuyên răn con người,ở bất kì lứa tuổi nào, thời đại nào phải nỗ lực lao động, cố gắng hết sức mình để thành công, niềm vui và hạnh phúc trong công việc cũng như cuộc sống. Tuy vậy, theo tôi, sự chăm chỉ là điều kiện cho thành công chứ không phải là điều kiện đủ bởi ngoài sự chăm chỉ, con người cần niềm tin, sự sáng tạo, trí óc, các kĩ năng mềm để thành công

30 thg 10, 2010

Đoàn kết tốt

Tên : Mai Như Thiên Ân
Lớp : 10A8

Tinh thần đoàn kết

Con người Việt Nam ta có rất nhiều giá trị tinh thần tốt đẹp, và một trong số đó là tinh thần đoàn kết. Bác Hồ đã dạy chúng ta rằng : ‘‘Đoàn kết tốt, kỉ luật tốt.’’. Vậy chúng ta – những người chủ tương lai của đất nước – có những suy nghĩ và hành động như thế nào vầ tinh thần đoàn kết ?
Đoàn kết với nhau là khi nhiều người cùng nhau kết thành một khối thống nhất, cùng hoạt động vì một mục đích chung, đặt lợi ích của tập thể lên trước để đạt tói thành công. Bác Hồ cũng đã từng nói rằng :‘‘Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết. Thành công thành công đại thành công’’. Lời dạy của Bác Hồ đi sâu vào trong tim mỗi người chúng ta và như muốn nói rằng khi ta cùng nhau đoàn kết lại thì sẽ thành một khối cực kì vững chắc mà khó có gì có thể lay chuyển được. Và cùng nhau đoàn kết thì ta sẽ cùng nhau thành công trong mọi việc, cho dù đó là việc nhỏ hay lớn. Bác đã nhắc chúng ta hãy biết phát huy tinh thần đoàn kết.
Đoàn kết giúp ta vượt qua nhiều chông gai thử thách. Mỗi người chúng ta dù có là giỏi đến mấy, nhưng nếu như làm mọi việc một mình thì cũng khó có thể vượt lên cả một nhóm người dù không giỏi nhưng họ biết đoàn kết lại để bù đắp những khuyết điểm của nhau bằng các ưu điểm vượt trội. Ta cứ hãy coi những con kiến nhỏ bé kia, chỉ một con kiến không thể làm nên điều gì to lớn, nhưng khi cả đàn kiến cùng đoàn kết lại, thì cũng có thể làm vỡ một con đê. Điều đó lại càng chứng minh thêm về sức mạnh của tinh thần đòan kết. Sức mạnh này khó gì có thể phá vỡ được. Hay như câu chuyện bó đũa của người cha và những đứa con kia cho ta thấy khi không đoàn kết, chỉ nghĩ đến bản thân thì ta sẽ là một cá nhân đơn độc riêng lẻ như một chiếc đũa kia, rất dễ bị bẻ gãy, bị quật ngã. Nhưng khi đoàn kết lại thành một ‘‘bó đũa’’ vững chắc thì có mạnh đến mấy cũng khó lòng bẻ gãy được chúng. Ông cha ta ngày xưa khi dựng nước, giữ nước cũng đã nhờ vào sức mạnh của chính tinh thần đoàn kết. Đâu chỉ có lãnh đạo mới là người xây dựng và giữ được nước, cần phaải có sự kết hợp của nhân dân, của mọi người xung quanh cùng đứng lên xây dựng và giữ gìn nước nhà trong thời kì khó khăn. Từ trong gia đình cho đến xã hội, đoàn kết thành một khối đặc và vững chắc, cùng đồng tâm hiệp lực giúp đỡ nhau, tạo nên sức mạnh lớn lao để cùng nhau chiến đấu. Và nhờ đó mà bao nhiêu trang vàng lịch sử đã được dựng lên một cách vẻ vang, tự hào và còn lưu truyền mãi cho đến tận bây giờ.
Nhưng bên cạnh tinh thần đoàn kết ấy, có những có nhân chỉ biết nghĩ cho mình, làm nứt nẻ tinh thần đồng đội, chỉ vì quá tự cao, chủ quan mà chỉ muốn hoạt động một mình hoặc chỉ muốn hoạt động vì mình, gây khó xử, xích mích, nứt nẻ tinh thần đoàn kết và phá vỡ sự đoàn kết chỉ vì sự ích kỉ của mình để rồi sẽ nhận lấy thất bại.Vì vậy chúng ta hãy cố gắng tự mỗi người phát huy tinh thần đoán kết, dù là một cử chỉ nhỏ, hành động nhỏ để góp phần tạo nên đoàn kết nhưng rồi những hành động ấy sẽ lớn dần theo thời gian và mang lại thành công cho chính chúng ta, như những hoạt động thuyết trình ở lớp, cùng nhau học tập, tham gia vào các câu lạc bộ trường lớp, cùng nhau phụ giúp làm việc khi ở nhà cũng như trong xã hội. ‘‘Cho nhiều hơn nhận’’, đặt lợi ích của mọi người lên trên sẽ giúp ta có được tinh thần đoán kết tốt và giúp ta thành công.
Tinh thần đoàn kết là một sức mạnh đi đến thành công, là một tính tốt mà mỗi người chúng ta nên có, chúng ta hãy cố gắngtrân trọng, gìn giữ và phát huy tinh thần đoàn kết trong học tập, gia đình cũng như xã hội để xây dựng đất nước ngày một tốt đẹp, giàu có hơn.

28 thg 10, 2010

Học để Làm

“Người không học như ngọc không mài”, bởi vậy, học tập là nhiệm vụ súôt đời của mỗi con người. Tuy nhiên, đối với mỗi người lại có những mục đích học tập khác nhau, vậy “học để làm” là như thế nào?
“Học để làm” là học tập để có khả năng lao động, tạo ra của cải vật chất nuôi sống bản thân và đóng góp cho gia đình, xã hội. Người sinh viên sư phạm học để trở thành người dạy học, đưa những gì mình đã được tiếp thu, truyền đạt cho người khác. Ngừơi sinh viên y khọc học để trở thành thầy thúôc, cứu biết bao nhiêu bệnh nhân.... Đó là những công vịêc đòi hỏi người học vận dụng những gì đã học để tạo ra sản phẩm cho xã hội
Không những thế, học còn để làm người. Đó mới là điều khó khăn và quan trọng nhất trong những ngày “đi học”. Theo lối thông thường người ôm sách tới trừơng, có thầy dạy, có thi đỗ thì gọi là học. Nhưng thật ra không phải chỉ như thế, “học” còn là tự học từ trong sách vở, từ trong trừơng đời để có thể tiếp thu, lĩnh hội được những kiến thức, văn hoá và kỹ năng sống
Có người cãi lại rằng :”Không học thì không làm người được sao?”
Vịêc học ở đây bao gồm cả học tập kiến thức và học những cách ứng xử, cách tạo ra một con người. Để làm người, việc học kíên thức có thể để lúc này lúc khác nhưng nếu chúng ta không học về kỹ năng sống thì khi còn nhỏ, khi còn ngồi trên ghế nhà trừơng thì sau này ta sẽ trựơt con đường dài trứơc thói hư tật xấu của xã hội đầy cạm bẫy. Đến lúc hối hận thì đã muộn và có khi chúng ta còn phải trả cái giá đắt khi không “học làm người”
Có học thì mới có thế áp dụng vào thực tế để làm vịêc và làm người, dù không hoàn hảo nhưng hoàn thiện về nhân cách. Trước hết, trong vịêc học tập chúng ta cần xây dựng cho mình một mục đích học tập đúng đắn, trong sang tiến bộ, học phải đi đôi với hành để vận dụng tốt nhất những điều đã học vào trong cụôc sống
Nếu bạn muốn làm một luật sư, bạn phải học vể luật của ban D,A và C, không những phải học kiến thức mà điều quan trọng là cách ứng xử và làm người của chúng ta. Thử hỏi lụât sư chỉ giỏi về nghề nghiệp mà đạo đức không tốt, xem trọng tiền hơn tất cả thì đâu sẽ là công lý? Và ở bất cứ ngành nghể nào cũng vậy, “làm người” được đặt lên hang đầu, sau đó mới là học tập chuyên ngành. Và tiến sĩ – giáo sư Ngô Bảo Châu là một ví dụ, một niềm tự hào cho Việt Nam, ông có cả đủ tài và đức để mọi người noi theo
Nhưng nói và làm là hai chuyện khác nhau hoàn toàn trong một đất nứơc đang phát triển như Việt Nam, vì ở Việt Nam chưa có cách học và làm vịêc để có hiệu quả cao nhất, Có thể những học sinh học rất tốt khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng bứơc ra đời, để đi làm, bươn chải thì họ vẫn còn ấp úng, bỡ ngỡ. Như các sinh viên ngành kỹ thuật, bách khoa, vốn ít được thực hành máy móc hiện đại vì do kinh tế đất nứơc nên khi đi làm ở những công ty nứơc ngoài, có điều kiện vể máy móc hơn thì những sinh viên ấy không biết phải làm như thế nào. Không phải vì do học không tốt mà do chưa được áp dụng thực hành trên thực tế nhiều
Một điều nhức nhối là người Việt không phải để lấy kiến thức mà chỉ chú ý, quan trọng hoá về điểm hay thành tích, đi học nhưng chỉ để có chức này chức nọ. Vậy có phải là học, vịêc học không thể chỉ để như thế. Cái mà người phương Tây coi trọng là kiến thức trong đầu và kiến thức thật sự trong khi chúng ta chỉ có “thành tích” và “thành tích”. Thế có gì là tự hào một đất nứơc con rồng cháu tiên, 4000 văn hiến? Nếu muốn được phát triển chúng ta phải học cách tiếp thu kiến thức hiệu quả nhất và phải đặt vịêc học, vịêc làm người lên đầu
Với học sinh như tôi và các bạn thì ngay từ bây giờ, “học để làm” là lúc cần thíêt nhất, chúng ta phải xác định rõ cho vịêc học, xác định cách học. Một mục đích học tập đúng đắn sẽ đựơc người thân, thầy cô và xã hội ủng hộ, tạo điều kiện thuận lợi để thực hiện. Chẳng những vậy, mục đích học tập tiến bộ giống như ánh sáng lý tưởng soi đường để chúng ta có động lực tự thúc đẩy mình học tập. Và điều quan trọng là chúng ta cần có những cố gắng và nỗ lực thật sự
Học để làm nên những công vịêc giúp ích cho bản thân, xã hội, học để làm người, tưởng chừng như khó nhưng chẳng khó chút nào nếu ta biết cách học, cách sắp xếp đúng mục đích, thời gian. Việt Nam có phát triển hay không, tương lai chúng ta sẽ như thế nào, thì người quyết định nên những điều đó là chính chúng ta - những công dân trẻ của Tổ quốc

Cần cù và Thông minh

Lớp 10A8
Đỗ Khoa Nhật (số 23)
Đề: Suy nghĩ về câu “Cần cù bù thông minh”
--------------
Bài làm
Có lẽ chúng ta chẳng còn xa lạ gì với câu chuyện “ Rùa và thỏ “, một câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng. Qua câu chuyện, chúng ta học được một điều quý giá rằng sự cần cù chăm chỉ có thể là cách thức làm việc hiệu quả hơn sự nhanh nhẹn mà chủ quan. Không phải trong cuộc sống này, ai cũng thông minh. Một số người khác tuy không có sự thông minh, nhưng vẫn thành công trong cuộc sống chính vì họ biết “ cần cù bù thông minh “.
Thế câu nói “cần cù bù thông minh nghĩa là “ thế nào? Cần cù chính là sự chăm chỉ kiên nhẫn làm việc một cách thường xuyên. Một người cần cù sẽ luôn cố gắng làm cho mọi việc hoàn tất dù có khó khăn và tốn thời gian biết bao nhiêu. Họ chiệu khó cần mẫn tìm hiểu một vấn đề cho đến khi hiểu rõ nó. Thông minh chính là sự nhanh nhạy của trí não, sự hiều biết nhanh chóng một vấn đề khi tiếp xúc. Người thong minh thường vượt trội hơn những người khác trong nhiều lĩnh vực. “Cần cù bù thong minh” nghĩa là một người mà biết cần cù, siêng năng, chăm chỉ thì sẽ chẳng thua gì những người vốn sẵn thong minh.
Câu nói trên đã nêu lên được một sự thật trong cuộc sống và như trở thành một chân lý. Sự bền bỉ, tính kiên trì cũng đóng vai trò quan trọng không kém năng khiếu hay sự thông minh. Không phải trong cuộc sống này, người nào cũng thong minh cả, thay vào đó một số người lại có được tính cần cù. Những người biết sử dụng tính cần cù của mình sẽ có thể bù đắp cho tính thong minh của mình, mà vẫn có thể vượt trội hơn bao người khác. Không thong minh không có nghĩa là vô dụng vì thực tế, năng lực tư duy không phải tự nhiên mà có, mà là phải qua một quá trình luyện tập. Trí thong minh chỉ đóng góp một phần nhỏ trong việc đó, giống như nhà phát minh nổi tiếng Ê-đi-xơn đã nói “Thiên tài và óc sáng tạo chỉ chiếm 1% còn 99% là lao động cực nhọc”. Cuộc sống ngày nay yêu cầu sự cẩn thận và kiên trì khi làm mọi việc, khi đó những người mà đã quen với tính cần cù thì sẽ dễ dàng thích nghi, trong khi một số người thông minh lại gặp vấn đề trong việc kiên nhẫn làm việc. Trong cuộc sống này không ít những người nỗi tiếng từng bị xem là “ngu dốt”, tuy nhiên nhờ có sự nỗ lực phấn đấu không ngừng, họ đã đạt được thành công, điển hình như Albert Einstein, cho đến lúc 4 tuổi vẫn chưa biết nói và đến lúc 7 tuổi vẫn không biết đọc. Thầy giáo nhận xét rằng ông “kém trí, khó gần, luôn luôn sống trong trạng thái lơ lửng với những giấc mơ thiếu thực tế. Ông bị đuổi khỏi trường Đại học Bách khoa Zurich. Mặc cho cuộc sống có nghiệt ngã đến mấy, ông vẫn cố gắng vươn lên và rồi trở thành một trong những nhà vật lý học nổi tiếng của lịch sử nhân loại.
“Cần cù bù thông minh”, thế nhưng nói như thế không có nghĩa rằng ai cũng có thể cần cù. Đó là tổng hợp của một phần bản thân và sự bền bỉ, kiên trì, say mê làm việc. Thế nên một số người có cố gắng, nhưng vẫn không đạt được thành công do bản thân lười biếng hoặc nỗ lực không đúng cách. Khi luyện tập, thất bại là điều thường gặp, nhưng vấn đề là liệu chúng ta có đủ nghị lực để đứng dậy hay không, điều đó mới quan trọng Cần cù đây không có nghĩa rằng gặp cái gì cũng cố gắng làm cho bằng được. Chúng ta cần cù làm việc là một việc tốt, nhưng nếu chúng ta không có kiến thức về việc đó, chúng ta có thễ trở thành kẻ phá hoại, vấn đề là chúng ta làm việc gì cũng phải suy nghĩ, tính toán trước khi làm. Trong xã hội, ngoài những người cần cù vươn lên, vẫn có không ít người buông xuôi tất cả. Họ cho rằng mình kém thông minh hơn người ta và tự xem mình như kẻ vô dụng. Từ những suy nghĩ đó, họ mới bắt đầu hình thành những hành động tiêu cực, buông xuôi và rồi trở thành gánh nặng cho xã hội.”Trên bước đường thành công không có dấu chân kẻ lười biếng”, vì vậynhững người như thế sẽ khó tồn tại trong cuộc sống. Ngược lại với những người bi quan, lại có vài người lại quá tự tin vào bản thân. Họ cứ ngỡ mình thông minh hơn người khác nên chẳng bao giờ cố gắng, chẳng bao giờ nhìn lại bản thân và xem mình đã trở nên thảm hại đến mức nào.
Bản thân là học sinh, chúng ta phải biết được bản chất, thực lực của mình để rồi qua đó, phấn đấu một cách đúng đắn để cái thiện bản thân. Trong trường học, chúng ta phải tập chăm chỉ làm bài, học bài đầy đủ, nếu gặp một vấn đề khó, đừng bao giờ nản long mà phải tìm cách giải cho ra bài tập, cũng như lúc ở nhà, ta phải tập làm từ những việc lặt vặt cho đến việc lớn. Mỗi lần chúng ta hoàn tất được một việc cũng đồng thời là mỗi lần chúng ta rèn được tính cần cù của mình.
Qua thời gian và những kinh nghiệm trong cuộc sống, chúng ta thấy rằng cuộc sống không bao giờ dừng lại, cũng như con người phải không ngừng phấn đấu, và sự cần cù trở thành một trong những đức tính không thể thiếu của con người. Cần cù không chỉ có nghĩa miệt mài làm việc, mà còn có ý nghĩa vươn lên, cải thiện bản thân, không tự mãn với những gì mình đang có. Chúng ta phải cố gắng để sự cần cù có thể bù cho trí thông minh của chúng ta.

Tiên học Lễ - Hậu học Văn

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Xuân Quỳnh
Lớp: 10A8 Mã số: 28
Tổ: 1
Đề: Nghị luận về đề tài học tập (“Tiên học lễ, hậu học văn”)
Bài làm
Trong cuộc sống, trên hết của cải, tiền bạc, con người ta trân trọng nhất thái độ ứng xử giữa người với nhau. Chính vì lẽ đấy, dân gian ta có câu: “Tiên học lễ, hậu học văn”.
Trong câu nói đó, “tiên học lễ” nghĩa là con người trước hết phải co một phẩm chất đạo đức tốt, phải học được những thái độ ứng xử phù hợp với lề thói xã hội, sau đó, khi đã có được một nhân cách hoàn thiện thì mới bắt đầu học đến những bộ môn khoa học khác, đấy là “hậu học văn”. Tóm lại, câu nói của người xưa muốn truyền dạy cho thế hệt chúng ta rằng làm người trước tiên phải biết lễ nghĩa, đạo đức từ đó mới tạo nên một nền tảng tốt để học tập đỗ đạt được. Một con người nhận thức được những điều đó thì sẽ biết kính trên nhường dưới, biết “cảm ơn”, “xin lỗi” đúng lúc, biết phân biệt phải trái để có những hành động đúng mực đối với mọi người, hơn nữa, khi đã được dạy dỗ thì người đó sẽ biết suy nghĩ để làm việc, học tập nghiêm túc, chăm chỉ, không phụ lòng những người đã tin tưởng mình. Đấy là những thể hiện của một con người đã học được chữ “lễ” và chữ “nghĩa”.
Lễ nghĩa là một trong những truyền thống quan trọng trong xã hội Việt Nam. Điều đó sẽ giúp con người tạo mối quan hệ tốt với bạn bè, hàng xóm, đem lại một niềm tự hào cho gia đình, được mọi người yêu thương, quý mến, coi trọng. Ngoài ra, tạo được uy tín trong công việc, sự nghiệp thành đạt. Hơn thế nữa, khi có ý thức thì con người sẽ biết sắp xếp, tổ chức việc học, việc làm một cách khoa học, từ đó, công việc của họ luôn được hoàn thành, có hiệu quả, cuộc sống sẽ trở nên nề nếp và thanh thản hơn. Xin lấy ví dụ từ giáo sư Ngô Bảo Châu, sinh ra trong hoàn cảnh đất nước khó khăn, nhờ được giáo dục ý thức từ nhỏ, nên ông đã có thái độ nghiêm túc trong việc học, cùng với sự cố gắng, ông đã thành công ngoài mong đợi. Vậy là đối với một con người, một nền tảng nhân cách tốt sẽ giúp họ có một tiền đồ tươi sáng, thành đạt.
Thế nhưng, khi không cư xử lễ độ trong cuộc sống, chỉ “học văn” mà không “học lễ” thì học tập họ có thể làm tốt, nhưng họ không tạo được mối quan hệ tốt với bạn bè, không biết cư xử phải phép với mọi người thì họ sẽ không nhận được sự yêu mến, đồng cảm của những người xung quanh. Từ đó, cuộc sống của họ sẽ bị cô lập, xa lánh, không có niềm vui và chia sẻ. Chưa hết, khi không có sự hợp tác, giúp đỡ, tinh thần không được tỉnh táo, thoải mái thì công việc lại càng gặp nhiều khó khăn, dễ bị phân tâm, khó đạt được hiệu quả như mong muốn. Như Hồ Chủ tịch đã nói: “Người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó, người có tài mà không có đức thì không dùng được”. Ngoài ra, cuộc sống vẫn còn những kẻ đạo đức giả, cố tỏ ra lễ phép, có tài nhưng sau lưng luôn phá ngầm, gây khó cho người khác, vừa không có đức mà lại không có tài, thật đáng lên án. Tóm lại, nhân cách không tốt thì chỉ kéo theo những hậu quả xấu, những điều không mong muốn.
Vì những lẽ đó, trẻ em từ nhỏ nên được giáo dục từ gia đình và nhà trường, nên được rèn luyện một nếp sống, một nền tảng đạo đức bởi “cây non dễ uốn”. Còn những người trẻ, đã trưởng thành thì nên học tập những kỹ năng sống cần thiết như hoạt động nhóm, giao tiếp xã hội, nói trước đám đông. Quả thật, con người ta cần có một thái độ sống tích cực thì mới mong đạt được thành công trong mọi việc.
Người xưa thật đúng đắn khi cho rằng có “học lễ”, có đạo đức thì sau đó con người ta mới “học văn” mới có thể giúp ích cho xã hội được. Để thay lời kết, xin trích dẫn câu nói: “Học để làm người, học để làm việc”.

Một cây... và Ba cây...

Đề: " Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao "
_Trong cuộc sống có rất nhiều giá trị tinh thần tốt đẹp.Một trong số đó là tinh thần đoàn kết như câu ca dao đã ngợi ca tinh thần đoàn kết ấy " Một cây làm chẳng nên non.Ba cây chụm lại nên hòn núi cao " Vậy câu ca dao ấy có ý nghĩa như thế nào đối với xã hội chúng ta ngày nay ???
_Qua câu tục ngũ đầy khuyên răn này,ta có thế hiểu " 1 cây " là tượng trưng cho " 1 người " , " 3 cây " thì tượng trưng cho "3 người " " Một cây làm chẳng nên non' nghĩa là nếu chỉ có 1 người làm thì việc khó thành công còn " 3 cây chụm lại nên hòn núi cao" chỉ ra cho chúng ta thấy nếu công việc đó được nhiều người giúp đỡ,đồng tâm hiệp lực,giúp đỡ lẫn nhau thì việc dù khó cũng trỡ nên dễ dàng và gặt hái nên nhiều thành công.Câu tục ngữ này được người xưa lưu truyền nhằm khẳng định giá trị của tinh thần đoàn kết.Vậy đoàn kết là gì ?. Đoàn kết là tập hợp những phần tử lẻ tẻ thành một khối thống nhất. Câu ca dao này có ý nghĩa rất lớn đối với mọi người,mọi công dân trên đất nước,...kêu gọi mọi người hãy đoàn kết ,hợp sức lại với nhau để tạo nên hiệu quả công việc tốt nhất và những thành công vang dội cho mai sau.
_Câu tục ngữ này luôn có giá trị bất kì tình huống nào.,bất cứ lúc nào.Điển hình như cơn bão đã gây ra hậu quả nghiêm trọng trên toàn miền Trung ,nếu như chỉ có một phần người dân trên toàn đất nước giúp đỡ thì chỉ giúp được 1 phần nào đó cho đồng bào miền Trung,không làm vơi đi nỗi buồn tinh thần lẫn vật chất nhưng may thay nhờ tin thần đoàn kết giữa mọi người lại trỗi dậy trên khắp miền của đất nước đã đoàn kết lại với nhau,gíup đỡ đồng bào miền Trung vượt qua những khó khăn trong cuộc sống hiện tại của mình.Hay lấy một ví dụ cụ thể trong cuộc sống hiện nay,hiện tượng xã rác xảy ra thuừơng xuyên nhưng nhờ đến những tinh thần đoàn kết qua việc giữ gìn văn minh,vệ sinh đường phố mà giờ đây thành phố chúng ta đã sách sẽ hơn rất nhiều nhưng nêu chỉ có một người dân có ý thức thì việc giữ gìn đường phố dường như thất bại.Nhưng khi tất cả đều có chung một ý thức,một tinh thần đoàn kết thì đường phố sẽ sạch sẽ,văn minh hơn.
_Ngoài những người có ý thức và tinh thần đoàn kết thì không ít người lại thiếu tinh thần đoàn kết.Họ dường như muốn thế giới này,đất nước này ngày càng tệ hại hơn khi họ thiếu đi tính đoàn kết trong cộng đồng,đi ngược lại những quy luật của nhà nước, của xã hội hay của một tập thể nào đó bằng cách không cứu giúp đồng bào gặp khó khăn,xã rác,không đánh đủôi kẻ thù,không chấp hành pháp luật hay luật lệ giao thông....Những kẻ đó chỉ biết đến bản thân của họ , chỉ biết trên thế giới chỉ có mình và một mình mình là đủ,làm chia rẽ nội bộ,đối với họ tinh thần đoàn kết dường như vô nghĩa.Những kẻ đó đáng bị loại bỏ ra ngoài xã hội và cho một bài học thích đáng.Nhưng may mắn thay,xã hội ta cũng có những người luôn đặt tinh thần đoàn kết,giúp đỡ nhau lên hàng đầu,giúp đỡ nhau mọi lúc mọi nơi,câu ca dao " Một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao " luôn được thực hiện mọi lúc mọi nơi.Tuy vậy, đoàn kết không phải là sự bao che khuyết điểm cho nhau mà ngược lại phải giúp nhau tiến bộ.Tinh thần doàn kết không chỉ dừng lại ở một địa phương trong một nước ,mà còn mở rộng ra phạm vi quốc tế.
_Chúng ta -những công dân của nước Việt Nam phải luôn thể hiện tinh thần đoàn kết trong mọi lúc,mọi nơi dù chỉ là những việc nhỏ nhặt như giúp bạn vượt khó,nhặt rác,giúp đỡ đồng bào bị lũ lụt, đánh đuổi giặt ngoại xâm, tham gia các hoạt động ngoại khoá giúp ích cho xã hội.Tuy những công việc ấy đối với một người là hết sức nhỏ nhưng đối với một cộng động,mỗi người đều có tinh thần đoàn kết và góp hết sức mình thì việc nhỏ cũng trở thành lớn.
_Tóm lại,tinh thần đoàn kết mãi mãi là một nét đẹp của dân tộc Việt Nam .Chúng ta hãy trân trọng và gìn giữ ,phát huy để nó mãi là vốn quý của dân tộc.
Tên: Huỳnh Ngọc Minh Thư STT:36
Lớp : 10A8
Trường :THPT Võ Thị Sáu

2 thg 10, 2008

Giới thiệu chung về Blog

-Blog http://Van10nc.blogspot.com là nơi chia sẻ, trao đổi để giúp các bạn học môn Văn 10 được tốt hơn.
Từ khóa tìm kiếm:
"Van10nc+vts" hoặc "NLXH+VTS+10" hoặc "nghiluanxahoi+THPT+VOTHISAU"

-Các bạn có quyền tham khảo tất cả các bài viết đăng trên Blog này để tích lũy kinh nghiệm viết Văn , tham khảo các ý tưởng có trong các bài viết để làm giàu tri thức và vốn hiểu biết, vốn sống...cũng như tham khảo những kỹ năng, lập luận,các thao tác... cần thiết để viết một bài văn theo những yêu cầu khác nhau.

-Các bạn cũng có quyền trao đổi ý kiến của mình xung quanh các đề tài đã công bố, phản hồi các ý kiến trao đổi... bằng cách "
+Nhấp vào đường liên kết có chữ "Nhận xét" ở cuối các bài viết
+Ghi ý kiến của mình vào ô "Để lại nhận xét của bạn"
+Chọn "Nhận xét với tư cách" ( "Nặc danh" -Nếu không muốn để lại tên tuổi- Còn nếu muốn để lại địa chỉ để liên lạc sau này thì nhấp vào Ô tương ứng "ID mở" hoặc "Tên/URL" ....
+Nhấp chọn "Công bố nhận xét của bạn".
+Người nhận xét cũng có thể xem trước lời nhận xét của mình bằng cách chọn "XEM TRƯỚC", nếu đồng ý mới chọn "CÔNG BỐ NHẬN XÉT CỦA BẠN"

-Rất mong nhận được nhiều ý kiến, chia sẻ, tranh luận... của các bạn để tất cả chúng ta có thêm nhiều kiến thức và kỹ năng viết văn .

-Chúc các bạn sẽ hoàn thành tốt nhất những baì kiểm tra, bài thi học kỳ và thi tốt nghiệp THPT và cả trong kỳ thi Đại học nũa nha.
---------------------------------------------------------------