Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan niệm sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan niệm sống. Hiển thị tất cả bài đăng

30 thg 4, 2017

Vì sao nói hiếu thuận chính là ngọn nguồn của hạnh phúc đời người?

Lịch sử nhân loại được truyền thừa đời sau tiếp nối đời trước, như con sông dài mãi chảy về khơi. Cuộc sống của mỗi một người lại giống như con sóng trên sông đang đi tìm nguồn cội, đời này nối tiếp đời kia...Tất cả những điều đó đã tạo nên một dòng chảy văn hoá truyền thừa đầy sắc màu, thi vị và chan chứa nhân văn.

Hơn hai nghìn năm trước, tại mảnh đất Thần Châu, cuộc đối thoại giữa hai thầy trò đã để lại một giai thoại đẹp cho người đời. Người học trò Tử Lộ đứng bên bờ sông mà hỏi thầy mình rằng: “Thưa thầy, con muốn được biết chí hướng của thầy?”. Vị thầy Khổng Tử suy nghĩ một lúc rồi đáp vẻn vẹn 12 từ: “Lão giả an chi, bằng hữu tín chi, thiếu giả hoài chi.” Ba câu này của Khổng Tử có thể hiểu đơn giản như sau: “Lão giả an chi” chính là Hiếu, “Bằng hữu tín chi” chính là Tín, “Thiếu giả hoài chi” chính là Bi.Tại sao Khổng Tử không để Tín hay Bi đứng trước mà lại là chữ Hiếu? Phàm là từ bậc thánh nhân cho đến người thường đều đem chữ Hiếu đứng đầu? Cổ nhân còn có câu: “Bách thiện hiếu vi tiên” (trong trăm việc thiện thì hiếu đứng đầu). 
Bản năng và bổn phận 
Người ta cũng sớm nhận ra rằng có một số loại bổn phận thuộc về bản năng, vốn không cần động lực để gò ép, ví như bổn phận vợ chồng, quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Trẻ con ngay từ lúc lọt lòng đã sẵn có tình cảm quyến luyến với cha mẹ. Người mẹ cũng có sẵn cái gọi là bản năng làm mẹ, muốn được quan tâm, săn sóc, đùm bọc, chở che cho con cái. Đó vốn là những điều không cần phải dạy bảo, ai cũng sẵn có trong lòng. 
Nhưng bổn phận hiếu đức lại là một trường hợp khác. Quan sát một đứa trẻ nhỏ, ta sẽ không thể thấy được sự hiếu thuận của chúng. Khi đói ăn, phản ứng đầu tiên của chúng là tìm bằng được đồ ăn, không cần quan tâm xem bố mẹ có đói không, đã ăn chưa…  Từ đó có thể thấy hiếu thuận không phải là bản năng thiên bẩm của con người, mà là kết quả của sự tu dưỡng. 
Sở dĩ con người tuân thủ theo bổn phận của mình chính là do họ tin vào thiện hữu thiện báo, ác giả ác báo. Chỉ có sự thành thật và thiện lương, không giết người hại vật, chỉ làm điều thiện thì mới có được một cuộc sống hạnh phúc, mới được cứu độ. Đó là cái lý mà ai cũng hiểu, ai cũng làm theo. Con người trong xã hội cổ đại luôn là như thế. Họ tin rằng nếu trong thời gian thọ mệnh hành thiện, tích đức thì sau khi chết đi linh hồn sẽ được lên thiên đường. Hoặc giả, người có thể tu luyện thành chính quả, đắc giác ngộ thậm chí còn vĩnh viễn thoát khỏi sự đau khổ của luân hồi chuyển thế. 
Tuy nhiên, khi xã hội ngày càng phát triển, người ta cũng càng coi trọng thế giới thực tại hơn. Họ cũng tỏ ra thận trọng, dè dặt, thậm chí hoài nghi đối với thế giới sau cái chết và những chuyện luân hồi, báo ứng. Ví như Khổng Tử từng nói: “Bất tri sinh, yên tri tử” (chưa hiểu rõ được đạo lý sinh thế nào, làm sao có thể hiểu được chết ra sao?). 
Con người tìm kiếm cho mình một con đường nương theo thế giới hiện thực để phát triển bản tính thiên bẩm của mình. Con đường này được xây dựng nên từ những mối quan hệ máu mủ thân thiết bẩm sinh hết sức thực tại với người thân, cha mẹ. Do đó, chúng ta có thể dễ dàng lý giải tại sao hiếu đạo lại là điểm khởi đầu của tu dưỡng đức hạnh. 
Đức hạnh của vua Thuấn
Đối với văn hoá truyền thống của các dân tộc Á Đông, chữ hiếu được xếp đứng đầu trong mọi đức hạnh, Người Trung Hoa xây dựng khái niệm hiếu đức của mình xoay quanh “Nhị Thập Tứ Hiếu” (tức 24 nhân vật nổi tiếng có hiếu đức). 
Trong số đó, vua Thuấn là điển hình mẫu mực nhất. Ông trở thành biểu tượng về lòng hiếu thuận. Tương truyền, mẹ Thuấn không may mất sớm từ khi ông còn nhỏ. Cha Thuấn hai mắt lại mù loà, mẹ kế sinh thêm một người em tên là Tượng. Thuấn sống trong hoàn cảnh khổ cực. Cha thì ương bướng, cố chấp , mẹ kế thì gian trá, em thì kiêu ngạo. Thuấn luôn luôn chịu đủ điều ức hiếp, không những vậy còn nhiều lần bị mẹ kế bày mưu hãm hại.
Có một lần, mẹ kế sai Thuấn đi sửa mái nhà kho, rồi ở dưới đốt lửa cháy kho muốn giết chết Thuấn. Lại có một lần bà sai Thuấn đi đào giếng, tới khi đào xuống dưới sâu thì đứng ở trên lấy đất lấp lại. Rất may khi đào xuống sâu bên dưới, Thuấn phát hiện một đường thông đạo dẫn ra bên ngoài, nhân men theo đường đó mà thoát nạn.
Nhưng trước sau như một, Thuấn chưa bao giờ lấy điều đó mà ghi thù nhớ oán. Sau mỗi lần thoát nạn, ông lại càng thêm phần hiếu thuận với cha mẹ hơn xưa. Thuấn quả thực là một người có phẩm hạnh siêu thường. Sự hiếu thuận đã đưa tên tuổi của vang danh khắp thiên hạ. Sau này, ông được vua Nghiêu gả con gái và nhường lại giang sơn cho cai quản.
Tại sao cổ nhân lại đem câu chuyện hiếu thuận kỳ lạ, thậm chí có chỗ tưởng như vô lý này xếp đầu 24 gương hiếu thảo? Phải chăng người xưa muốn căn dặn điều này? Trong một đời người, không ai có quyền lựa chọn cha mẹ hay con cái của mình. Chúng ta chỉ có thể lựa chọn nghề nghiệp, nơi ở và cách sống. Nếu đã không thể lựa chọn vì sao không thể thay đổi thái độ để cải biến hoàn cảnh? Người mẹ kế độc ác nhưng thái độ ứng xử lấy thiện đãi người của vua Thuấn đã cải biến hoàn cảnh hoàn toàn, lại giúp ông được đề cao, lưu danh vào sử sách như một tấm lòng chí hiếu. 
Văn hoá truyền thống Á Đông coi hiếu đức như điểm khởi đầu của sự tu dưỡng bản thân. Chỉ khi biết yêu thương cha mẹ mình, người ta mới có được đức nhân từ, bao dung độ lượng. Từ góc độ chiết tự, chữ 孝 (Hiếu) được ghép bởi hai phần, trên là chữ “Lão” dưới là chữ “Tử”, nghĩa là người già bên trên, người trẻ ở dưới, ý nói hậu bối cần phải tôn trọng các bậc trưởng bối nhiều tuổi hơn mình. 
Bồi dưỡng một trái tim lương thiện, mở rộng tình cảm cá nhân thành lòng thương người, bắt đầu từ việc thiện đãi người thân bên cạnh, thiện đãi hết thảy mọi người xung quanh, lấy đây làm chuẩn tắc đối nhân xử thế. Chỉ khi nuôi dưỡng được thiện tâm tròn đầy, người ta mới có thể tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn. Khi luôn bảo trì một trái tim từ bi, yêu thương (gần nhất là với cha mẹ) người ta mới có thể dung nạp được hết thảy sự đời, mỉm cười trước những khó nạn tưởng chừng cao như núi. Do đó cũng có thể nói, hiếu thuận chính là cái gốc của hạnh phúc vậy! 
 ĐKN (st)

1 thg 12, 2012

Hình thức và Nội dung


ĐỀ: Suy nghĩ của em về câu “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”
                                                Bài Làm
Trong cuộc sống hằng ngày, để đánh giá một sự vật hay con người nào đó, chúng ta phải luôn nghĩ đến câu: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”Chúng ta hiểu gì về câu tục ngữ này? Phải chăng đây là kinh nghiệm sống quí báu là ông cha ta để lại cho chúng ta suy ngẫm, học hỏi?

Câu tục ngữ đã cho xuất hiện hai sự vật “gỗ” và “nước sơn”. Gỗ là chất liệu để tạo nên một vật dụng như là tủ, bàn ghế… còn nước sơn là chất liệu để quét lên làm cho cái tủ, cái bàn thêm đẹp, thêm bền. Nghĩa đen là như vậy nhưng ý nghĩa sâu xa của câu tục ngữ bao hàm một lời khuyên về cách nhìn chín chắn: hãy coi trọng cái giá trị đích thực, cái nội dung bên trong của một con người. Đừng bao giờ để cái hình thức xa hoa, hào nhoáng bên ngoài lừa dối, quyến rũ ta.
     Bất kì câu tục ngữ nào cũng là sự đúc kết những kinh nghiệm sống quí báu của biết bao thế hệ con người. Tổ tiên ta cũng đã trải qua bao thất vọng, vấp váp mới rút ra được chân lí “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”. Khi đánh giá một sự vật ta phải coi trọng chất lượng của nó. Có khi người ta chỉ trọng đến cái lớp sơn bóng nhoáng bên ngoài của một cái tủ mà mua về rồi không dùng được nữa vì chất gỗ bên trong là một thứ gỗ mục rữa, sâu mọt. Một sản phẩm có mẫu mã tốt có trang trí đẹp đến bao nhiêu mà chất lượng không tốt, không bền thì cũng không hữu dụng. Chỉ có chất lượng tốt càng được nhiều người ưa thích, càng bán đắt giá. Đó là cách đánh giá, cách nhìn chung về giá trị của một đồ vật. Trong cuộc sống, mỗi sự vật, mỗi con người không phải lúc nào cũng cũng thống nhất trọn vẹn cả mặt nội dung lẫn hình thức. Có người bản chất xấu xa nhưng khéo lừa bịp bằng cái vỏ hào nhoáng, bảnh bao bên ngoài. Một kẻ bất tài thường đội lốt người hiểu biết. Một người độc ác thường nói lời đạo đức. Một khuôn mặt xinh đẹp nhưng chưa hẳn là đẹp hoàn toàn nếu có một tâm hồn không đẹp. Chúng ta phải thật sự tỉnh táo, thận trọng đối với những con người đó. Khi cần chọn lựa, ta hãy chọn lấy cái bản chất làm căn bản, hãy vứt bỏ cái vẻ bề ngoài đẹp đẽ lành lặn mà bên trong mục rỗng, vô vị. Một con người có đạo đức, tài năng thì dẫu ăn mặc tầm thường nhưng vẫn được kính trọng, nể nang. Khi đánh giá một con người chúng ta phải dựa trên phẩm chất đạo đức, năng lực của người đó. Chùng ta phải hiểu biết rằng cái chân giá trị của con người chính là đạo đức, tài nặng, trí tuệ.
    Nhưng trong thực tế cuộc sống, chẵng lẽ chỉ xem trọng nội dung, bản chất bên trong mà lãng quên mặt hình thức? Một món hàng tốt, chất lượng tốt, nếu có bao bì xinh xắn, trang trí đẹp lại càng có giá trị. Hình thức bên ngoài làm tăng thêm giá trị bên trong của món hang. Cái tủ được làm bằng chất gỗ tốt mà lại có nước sơn bóng loáng hẵn làm ta vừa lòng và sẵn sàng mua. Một con người có học vấn, đạo đức lại ăn nói lịch sự, thanh nhã, ăn mặc gọn gàng, đẹp đẻ càng làm cho ta thêm quý trọng hơn là con người tuy có đạo đức nhưng ăn nói cục cằn, thô lỗ, ăn mặc xốc xếch. Cái đẹp lí tưởng là khi có cả nội dung lẫn hình thức.
    Vật để nhận xét, đánh giá một sự vật, một con người, ta phải dựa trên cơ sở nội dụng lẫn hình thức. Nội dung và hình thức phải bổ dung cho nhau để đánh giá được chính xác, đầy đủ. Chúng ta hãy coi trọng nội dụng vì trước hết nó là cốt lõi tạo nên giá trị bên trong, còn hình thức góp phần tạo nên cái đẹp, cái bền cho vật dụng. Khi đánh giá ta phải coi trọng chất lượng của vật cũng như khi nhận xét về một con người ta phải chú ý đến thành quả công việc của họ, xem xét mối quan hệ tình cảm của họ đối với gia đình, xã hội. Đó là cách hiệu quả, cách áp dụng đúng đắn nhất cho phương châm xử thế mà câu tục ngữ đã khuyên dạy chúng ta.
         “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” là câu tục ngữ dạy ta có cách nhìn đúng đắn và toàn diện về nội dung lẫn hình thức. Hiểu được câu tục ngữ, vận dụng nó một cách đúng đắn chúng ta sẽ bớt lầm lẫn, vấp ngã trong cuộc đời và đồng thời ta cũng biết cách tự rèn luyện nâng cao mình hơn nữa. Phải hiểu rằng, ta phải sống bằng chính con người chúng ta thì người đời mới nể và coi trọng, đừng mánh khóe lừa dối, giả tạo sẹ bị người đời khinh thường. “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” , nhưng nếu tốt cả gỗ và tốt cả nước sơn thì đó là điều mà ta cần mong ước, phấn đấu, hướng tới…

Trung thực


Đề :Suy nghĩ của anh/chị về đức tính trung thực trong thi cử và cuộc sống.
Bài làm
        Trung thực là thang đo phẩm chất của con người trên thế giới, nó đã và đang diễn ra quanh ta, nhất là trong lớp trẻ. Nó trở thành một cách sống phổ biến của con người Việt Nam và trên khắp thế giới.
       Trung thực là luôn tôn trọng sự thật, tôn trọng chân lí, lẽ phải, sống ngay thẳng, thật thà và dũng cảm nhận lỗi khi mắc khuyết điểm.
       Vì vậy, ngay từ tuổi ấu thơ, tuổi học trò, chúng ta cần được rèn luyện và tự bản thân xây đắp nên tính trung thực. Nhưng đây đó vẫn còn nhiều hiện tượng học sinh thiếu trung thực. Cứ nhìn vào các giờ kiểm tra, các kì thi cử, hay tự hỏi, mình đã một lần nói dối bố mẹ, thầy cô giáo chưa là rõ. Vậy mà nhiều bạn bao che cho nhau khi làm việc có lỗi với người khác.
       Trung thực có ý nghĩa rất lớn lao đối với mỗi người . Trung thực đánh giá đúng hiệu quả của việc giáo dục của cha mẹ ở nhà và thầy cô giáo ở nhà trường. Trung thực là một bàn đạp vững chắc để tạo nên các đức tính khác . Nếu cả cộng đồng đều có đức tính trung thực thì xã hội sẽ càng văn minh , thân thiện và lúc tối ngủ không đóng cửa cũng chẳng cần lo lắng bị trộm . Bởi vậy cần phải trung thực, không vì cái lợi trước mắt mà bán rẻ lương tâm. Nhất là những người cầm quyền phải là người chí công vô tư, cương trực, thẳng thắn thì mới đưa đất nước vững mạnh đi lên, tiến tới công bằng, dân chủ, văn minh. Thiếu trung thực sẽ gây ra hậu quả không thể lường trước được. Những tai biến xã hội từ nạn làm hàng giả hay ngộ độc thực phẩm, bằng cấp giả...chắc hẳn ai cũng thấy. Như vậy điểm đầu rèn luyện là thành thực với chính bản thân mình. Bởi vì, “Phải thành thật với mình, có thể mới không dối trá với người khác’’(Uy-li-am Sếch-xpia). Điều đó làm ảnh hưởng tới đạo đức xã hội , phần nào làm đổ vỡ niềm tin của con người vào những giá trị tốt đẹp , cản trở sự phát triễn của đất nước.
       Những hành vi thiếu trung thực trong thi cử , trong cuộc sống phải bị lên án . Không trung thực chính là nguyên nhân, mầm mống của các tiêu cực xã hội, gây băng hoại đạo đức, làm mất lòng tin, xói mòn đời sống tốt đẹp mọi người đang chung tay xây đắp. Trung thực phải tự nhiên , thật lòng , không gượng gạo ,giả dối .Trung thực không có nghĩa là tự hạ thấp mình . Trung thực là cốt lõi, xoay quanh nó còn nhiều đức tính khác mà quan trọng nhất là thái độ thẳng thắn, tinh thần, hành động dũng cảm. Không có đức tính này, trung thực chỉ như của quý bị dấu kín.
       Chúng ta cần phải có sự phối hợp giữa gia đình ,nhà trường và xã hội , xử lí nghiêm khắc , không mềm lòng với những biểu hiện thiếu trung thực như thế và cũng phải biểu dương những tấm gương trung thực , dám đấu tranh với những biểu hiện dối trá.
        Ta nên rút ra một điều : rèn luyện tu dưỡng các tính tốt là rất cần nhưng thể hiện nó trong xử thế còn quan trọng hơn.
       Trung thực là thang đo phẩm chất con người cần phải được rèn luyện. Có nó như ta được trang bị thêm một phần hành trang để bước vào cuộc sống hiện đại ngày nay.

12 thg 10, 2012

Đức - Tài


Tên : Nguyễn Ngọc Thanh Thảo (35)
Lớp : 10A01

Đề: Suy nghĩ của anh chị về mối quan hệ của Tài và Đức trong cuộc sống

Bài làm
Đất nước ta đang bước vào một thời kì mới, thời kì xây dựng nước Việt Nam phồn vinh, hạnh phúc. Chính vì vậy, để trở thành người có ích cho xã hội, chúng ta cần phải có những phẩm chất nào? Có trí tuệ siêu việt hay phải có đạo đức tuyệt vời cao cả? Đó chính là câu hỏi lớn giữa tài và đức được đặt ra cho mỗi người chúng ta.
Tài là có kiến thức, có kĩ năng để hoàn thành tốt mọi công việc dù tình huống có phức tạp đến đâu. Tài còn do năng khiếu bẩm sinh, sự cần cù, chăm chỉ trong học tậpcủa bản thân. Đức chính là đạo đức, là nhân cách của một con người, là thái độ kiên quết đấu tranh với những sai lầm tiêu cực trong xã hội và còn là khát vọng của chân, thiện, mĩ. Đức được biểu hiện trong suy nghĩ, lời nói và cả hành động của con người để trở thành một lẽ sống đẹp. Về tấm gương đạo đức, Bác Hồ kính yêu của chúng ta là một người tiêu biểu. Cả đời Bác hi sinh cho hạnh phúc ấm no của nhân dân mà quên bản thân mình. Xung quanh chúng ta, có biết bao những tấm gương sáng về đức hi sinh của các anh chiến sĩ bộ đội, công an dũng cảm diệt gian trừ ác.
Tài và đức đều là phẩm chất tốt đẹp của con người. Nhưng có tài mà không có đức há chẳng phải vô dụng sao? Thật đáng chê trách cho những kẻ có tài mà tiếp tay cho kẻ ác, làm những việc trái đạo lí thì chẳng những vô dụng mà còn có tội. Có thể rằng họ sẽ được nhiều người nể phục trước tài năng của mình, nhưng rồi chính điều đó sẽ dễ khiến họ trở nên kiêu căng, và nguy hiểm hơn là ảnh hưởng đến gia đình và xã hội.Cũng như một cán bộ giỏi nhưng tham ô, nhận hối lộ thì sẽ gây hậu quả lớn cho Nhà nước. Hay đơn giản một học sinh giỏi nhưng vô kỉ luật thì khó trở thành một con người tốt, một người có ích cho xã hội sau này.
Và ngược lại, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó. Nếu có đức, nhưng không có kiến thức thì mọi ý định dù tốt cũng khó thành hiện thực. Cũng giống như một học sinh đạt hạnh kiểm tốt, nhưng học lực kém thì cũng khó có thể giỏi được. Chính vì vậy, tài và đức có một mối quan hệ chặt chẽ không thể tách rời, giúp ta trở thành một con người toàn diện. Đức còn là nền tảng giúp cho tài bay cao vững chắc.
Cũng như Bác Hồ cũng đã từng cho rằng : “ Có tài mà không có đức là người vô dụng. Có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó. Người có đức có tài là người cao quý, là hiền tài, là vốn quý của quốc gia”. Nhưng trong ý kiến của Bác đức được đặt lên hàng đầu, là yếu tố quan trọng nhất. Chính vì thế thiếu đức con người trở thành vô dụng, thiếu tài người ta làm việc gì cũng khó.
Với nhiệm vụ xây dựng đất nước phát triển chúng ta cần phải trở thành những con người có tài chính là có óc sáng tạo, có kiến thức và trở thành những con người có đức chính là những người có lòng yêu nước, yêu người, phấn đấu vì tương lai của nước nhà. Để trở thành một người hữu ích, là những mầm non tươi sáng của đất nước, bản thân em sẽ không ngừng học tập thật tốt, và cố gắng tu dưỡng đạo đức, luôn là một người con ngoan, trò giỏi. Có như thế mới trở thành con người như Bác Hồ từng mong ước.

28 thg 11, 2011

Hai mặt của "Thần tượng"

Họ và tên:Mai Trần Tuấn Anh
Lớp:10A15
   Đề 2:Suy nghĩ của anh/chị về hiện tượng một số  thanh thiếu niên coi các ca sĩ,nghệ sĩ là thần tượng
                                                Bài làm  
                  Với sự phát triển ngày càng vượt bậc của xã hội các ngành giải trí,công nghệ thông tin cũng không ngừng phát triển.Và sự phát triển đó cũng đem tới một số hiện tượng tốt và không tốt.Trong đó hiện tượng giới trẻ coi những nghệ sĩ,ca sĩ là thần tượng là một hiện tượng khá phổ biến trên thế giới và đây là hiện tượng có cả hai mặt tốt và xấu.
                   Đây là hiện tượng người xem thấy những việc các ca sĩ,nghệ sĩ làm và họ nghĩ đó là hay nên thích người đó và có những người đặt mục tiêu cho mình là được như người mà họ thần tượng.Những người mà họ thần tượng và mục tiêu mà họ đặt ra sẽ làm thay đổi họ dù ít hay nhiều.Vì thế đây cũng là một việc quan trọng cho sự phát triển của thế giới.
       Mặt tốt của hiện tượng này là nếu người xem phân biệt được đâu là những điều tốt nên học hỏi và đâu là những điều xấu không nên làm của các ca sĩ,nghệ sĩ thì họ sẽ ngày càng tốt hơn và giúp ích được cho chính mình và xã hội.Như việc các ca sĩ,nghệ sĩ tuyên truyền các đạo lý qua các bài hát.Cụ thể là tinh thần yêu nước qua các bài hát như:”Quê hương Việt Nam”,”Việt Nam quê hương tôi”,... và đã được nhiều người người yêu mến giúp cho những người hâm mộ càng hiểu hơn về giá trị của lòng yêu nước.
        Mặt khác nếu như người xem không thể nhận biết  được đâu là việc nên và không nên học hỏi mà chỉ biết đua đòi,học theo những điều xấu. Việc này sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đối với cuộc sống sau này của họ và sẽ làm xã hội chậm phát triển hoặc không còn tốt đẹp nữa.Như hiện nay,một số ca sĩ trẻ có phong cách trình diễn,ăn mặc,lời nhạc không tốt đẹp đã gây ảnh hưởng xấu tới đa số giới trẻ.Hậu quả là hiện nay chúng ta có thể thấy được những bộ đồ“thiếu vải”và có người cho đó là hợp thời và chúng được bán rộng rải.Ở học sinh ngay cả bậc tiểu học các em cũng đã bị ảnh hưởng khá nặng với những kiểu tóc,lời nói không hợp với lứa tuổi của mình.
        Từ đó  chúng ta phải biết ủng hộ những ca sĩ,nghệ sĩ tốt và phê phán những ca sĩ,nghệ sĩ với những điều vô bổ,nhảm nhí và không cần thiết mà họ làm.Điều này sẽ giúp cho chúng ta bỏ đi được những văn hóa xấu và giúp cho xã hội tốt hơn.
                  Đây là một việc có tầm ảnh hưởng khá quan trọng vì thế chúng ta phải biết phân biệt được đâu là người nên thần tượng và đâu là người nên phê phán,phản đối.Có như thế thì thế hệ sau này mới tốt đẹp,xã hội này mới phát triển vững mạnh,hành tinh này sẽ mãi và ngày càng tươi đẹp hơn.
    

 

Thần tượng của giới trẻ ngày nay?

Đề 2 : Suy nghĩ của anh ( chị) về hiện tượng có một số thanh thiếu niên coi những ca sĩ, nghệ sĩ là thần tượng
                Bài làm
      Trong cuộc sống, có đủ hương vị mặn, ngọt, cay, đắng, cũng giống như con người chúng ta vậy, mỗi người đều có quyền được  yêu, ghét, giận hờn hay thậm chí là thần tượng một ai đó. Thời nay, việc thần tượng những ca sĩ, nghệ sĩ cũng là việc rất bình thường với giới trẻ.
       Vậy thần tượng là gì? Thần tượng là hiện tượng ta quí trọng hay tôn sùng ai đó một cách say mê. Thần tượng thường là các ca sĩ, nghệ sĩ nổi tiếng nhưng đôi khi cũng là những tấm gương hiếu học, vượt khó hay có thể thần tượng của bạn là chính cô giáo dạy văn của mình…  Nếu ai thần tượng những tấm gương tốt như vậy thì sẽ không có gì bàn cãi cả. Song, hiện nay có một số thanh thiếu niên coi những ca sĩ, nghệ sĩ là thần tượng, liệu điều đó có tốt cho họ không? Theo tôi, thần tượng sẽ giúp những thanh thiếu niên đó vui vẻ hơn bằng cách giúp họ hòa nhập và chia sẻ những chủ đề thú vị về cuộc sống của thần tượng với nhau. Tính thẩm mỹ về thời trang của thần tượng cũng như những đức tính tốt của họ sẽ được những bạn trẻ tiếp thu, học hỏi để dần hoàn thiện bản thân hơn.
      Tuy nhiên, mặt trái của việc coi ca sĩ, nghệ sĩ là  thần tượng thì lại không ít. Chen chúc, giẫm đạp nhau chỉ để nhìn thấy bóng dáng thần tượng. Khóc lóc, doạ dẫm thậm chí đòi tự tử khi thần tượng có tin đồn tình cảm với một ai đó. Đây chính là phác hoạ của một bộ phận giới trẻ đang phát cuồng vì thần tượng. Ngày xưa, nếu ta thấy hành động như vậy là lạ lẫm, ta sẽ ngạc nhiên với hành động lỗ mãn như thế thì với cộng đồng giới trẻ bây giờ, đó là chuyện quá đỗi thường tình. Đó là vì càng ngày càng có nhiều những câu chuyện tiêu cực như thế này xảy ra. Hậu quả của việc “hâm mộ cuồng nhiệt” như vậy là những thanh thiếu niên đó đánh mất tương lai, sự nghiệp học tập của mình để “bôn ba” theo những thần tượng đó.
        Đến đây, thiết nghĩ không cần phải tranh luận nhiều. Vấn đề ở chỗ: thần tượng là ai? Ai được thần tượng? Thần tượng như thế nào và ra làm sao mới là điều đáng bàn cãi. Khoảng thời gian mới vào học lớp sáu là thời gian rất  đáng sợ với tôi do phải xử lí nhiều bài tập và thích nghi không quen với một môi trường hoàn toàn mới. Từ khi tôi gặp được thầy Giang - giáo viên môn anh văn trong trường. Tôi xem thầy như thần tượng và quyết tâm học tốt môn Anh. Gần đây, thông tin các bạn nữ cắt cổ tay gửi hình cho thần tượng mình càng làm tôi hoảng hốt, sự cuồng nhiệt đó làm ko ít người phải phát sợ.
      Tóm lại, người hâm mộ phải có trách nhiệm với sự cuồng nhiệt của mình, biết cân bằng cuộc sống riêng của bản thân với lối sống riêng của thần tượng, đừng để thần tượng làm ảnh hưởng quá nhiều dẩn đến những tiêu cực trong cuộc sống. Theo tôi, thanh thiếu niên chúng ta phải biết yêu chính bản thân mình trước khi yêu người khác.