Tìm kiếm Blog này

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lễ nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lễ nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng

12 thg 10, 2012

Lễ - Văn


Đề: suy nghĩ của anh ( chị ) về quan điểm học tập " Tiên học lễ, hậu học văn"
Bài làm
Trong bất kỳ môi trường học đường nào, ngoài đạo lý “ Tôn sư trọng đạo” thì “ Tiên học lễ, hậu học văn” cũng là một trong những đạo lý quan trọng mà ai cũng phải có.
Vậy thế nào là “ Tiên học lễ, hậu học văn”? Lễ là lễ nghĩa, phép tắc, đạo lý làm người. Văn là kiến thức mà con người tiếp thu được trong quá trình học tập. Vậy qua câu nói “ Tiên học lễ, hậu học văn” người xưa muốn nhắc nhở thế hệ chúng ta phải học lễ giáo, đạo lý làm người rồi sau đó mới học kiến thức. Những người nhận thức được điều đó sẽ biết nói tiếng cám ơn và lời xin lỗi đúng lúc, biết phân biệt phải trái đúng lúc để sửa chữa kịp lỗi lầm của mình.
Lễ nghĩa như một truyền thống quý báu gắn liền với xã hội Việt Nam. Con người tốt xưa nay trong bất cứ xã hội nào thì cái cốt lõi giá trị vẫn là đạo đức .Từ việc học lễ nghĩa trong nhà trường sẽ giúp cho nhân cách và tài năng phát triển và hướng tài năng vào mục đích tốt đẹp. Có đạo đức sẽ giúp con người tạo ra những mối quan hệ tốt đẹp, được mọi người yêu thương, quý mến và coi trọng. Quan trọng hơn là trong công việc, người có đạo đức luôn tạo được uy tính trong công việc , sự nghiệp sẽ thành đạt và cuộc sống sẽ trở nên thanh thản hơn.
Thế nhưng, trong cuộc sống nếu chúng ta chỉ học kiến thức mà không học tập lễ nghĩa thì học sẽ không nhận được sự yêu mến và đồng cảm từ những người xung quanh. Cuộc sống của họ sẽ không có niềm vui, không có sự chia sẽ. Như Bác Hồ có dạy “ Người có tài mà không có đức là người vô dụng, người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó “. Trong cuộc sống những kẻ luôn đeo cho mình một chiếc mặt nạ đẹp đẽ để che đi những khuyết điểm bên trong, những kẻ đạo đức giả, cố tỏ ra lễ phép nhưng luôn làm những điều xấu sau lưng người khác. Những người đó thật đáng lên án. Không chỉ ở ngoài xã hội mà ngay trong môi trường học đường vẫn còn rất nhiều học sinh vô lễ, không kính trọng thầy cô, không vâng lời cha mẹ, không tôn trọng mọi người, thờ ơ trước nỗi đau của những người xung quanh. Là những người học sinh phải không ngừng tu dưỡng rèn luyện phẩm chết đạo đức. Thể hiện tốt nề nếp nội quy của nhà trường, kính trọng thầy cô, quan tâm đến những người xung quanh và không ngừng tích cực học tập có văn hóa, trau dồi kiến thức.
“ Tre già măng mọc” thế hệ sau sẽ là những chủ nhân tương lai của đất nước. Chính vì thế trẻ em phải được gia đình và nhà trường rèn luyện đạo đức từ khi còn nhỏ. Các bạn trẻ hãy nên rèn luyện cho mình những điều cần thiết trong cuộc sống như hoạt động nhóm, hòa đồng với mọi người. Những điều đó sẽ làm cho ta thành công trong công việc.
Lời dạy “ Tiên học lễ, hậu học văn “là một chân lí vô cùng quý báu. Chúng ta hãy cố gắng rèn luyện đạo đức để trở thành những người công đan hữu ích góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

28 thg 11, 2011

Chữ LỄ và người học sinh

Họ  tên: Lương Thùy Trang           Lớp: 10A15
Đề: Suy nghĩ và hành động của anh/chị về nhiệm vụ của người học sinh “kính trọng cha mẹ, thầy cô giáo, cán bộ công nhân viên của nhà trường.”
Bài làm
       Dân tộc Việt Nam ta vốn có truyền thống đạo lý vô cùng tốt đẹp. Trong truyền thống đạo lý đó, chữ lễ được đặt  lên hàng đầu. Cuộc sống này, đối với học sinh chúng ta chữ lễ luôn là yếu tố quan trọng trong việc tạo nên hành vi nhân văn của con người, nhất là đối với những người đã sinh thành, dạy dỗ ta nên người và các cán bộ công nhân viên của nhà trường thì ta phải luôn kính trọng. Chữ lễ thật quan trọng trong đời sống chúng ta, nhờ có nó mà mối quan hệ của con người ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.
        Thật vậy, trong môi  trường học đường hiện nay thầy cô luôn nhắc nhở chúng ta về việc lễ phép với cha mẹ và người lớn, phải đi thưa về trình. Vậy lễ là gì? Lễ là tập hợp ngững nguyên tắc, phương thức ứng xử giữa người và người trong một cộng đồng nhất định, là văn minh văn hóa, kỷ cương, phép cư xử trong gia đình và xã hội. Nó còn là những nền tảng luân lý, nền tảng tổ chức gia đình, xã hội, quốc gia, là sự phân định tôn ti trật tự với những khuôn phép được công nhận và thực thi. Lễ hiểu rộng hơn là đạo đức của con người. Cùng với pháp luật, lễ điều tiết sự ổn định trật tự xã hội, đồng thời nâng sự phát triển tính nhân văn của xã hội lên cao hơn. Với một cá nhân lễ duy trì đạo đức cá nhân, tiết chế hành vi, ngôn ngữ của con người, là mô phạm của luân lý và trên cơ sở đó mà thể hiện tri thức của con người. Với xã hội lễ tạo nên sự hài hòa trong sinh hoạt cộng đồng, ổn định được trật tự xã hội, đưa con người vào nền nếp, qui củ, duy trì thuần phong mĩ tục, nâng cấp xã hội lên một bước phát triển cao hơn, văn minh hơn và lịch sự hơn. Lễ còn tạo nên bản sắc văn hóa của một dân tộc. Cứ như thế lễ gắn kết mọi người lại gần nhau hơn và con người ngày càng hiểu biết sâu rộng mở tấm lòng tri thức để yêu thương con người.
    Từ thuở  ấu thơ cho đến những ngày bước chân vào môi trường học đường, mỗi con người, mỗi học sinh chúng ta đều được thầy cô rèn luyện tư cách đạo đức trước khi học kiến thức văn hóa. Học sinh được dạy về xã hội loài người, tôn ti trật tự, lễ nghi cộng đồng, truyền thống đạo lý, bản sắc văn hóa, phong tục tập quán, giá trị vật chất và tinh thần dân tộc, trách nhiệm với gia đình xã hội đất nước. Học sinh được quản lí và giáo dục bằng một nội qui nghiêm ngặt để từ đó hình thành đức tính kỉ luật và một thói quen hoàn thành trước nhiệm vụ, xây dựng lòng kính trọng thầy cô, các cán bộ công nhân viên của nhà trường, đoàn kết thân ái với bạn bè và tập cho mình thích nghi với mọi hoàn cảnh sống sau này. Ở gia đình, biết trên kính dưới nhường, biết chào hỏi, giữ gìn phép tắc, gọi dạ bảo vâng, để hình thành những thói quen tốt, tính nết ôn hòa, tác phong nghiêm túc, cư xử đúng mực. Người có lễ là người hiếu kính với ông bà, cha mẹ, những lời ru của mẹ cũng là những bài học thắm đẵm tình người. Tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cũng chính là ta đã rèn luyện cho mình những phẩm chất tốt đẹp của con người đó là lòng nhân ái, lòng hiếu thảo, lòng biết ơn, sự trung thực,… Lễ chính là thước đo phẩm chất của con người, mỗi người được học lễ, có đạo đức tốt chính là nền tảng để xây dựngđạo đức xã hội. Chúng ta không được coi việc tôn trọng và duy trì tôn ti trật tự là cổ hủ lạc hậu, mà chỉ nên bỏ những gì không còn thích hợp với thời đại mới như mê tín dị đoan, kỳ thị sắc tộc. Phát huy dân chủ nhưng không được quá trớn theo kiểu “ cá mè một lứa”, coi việc chào kính thưa trình là nệ cổ, phong kiến mà ăn nói trống không, thô tục, ở nhà không biết kính nể bố mẹ, ở trường không vâng lời thầy cô, ngoài đường thì vượt qua pháp luật.
     Đáng trách những kẻ không chịu rèn luyện, tu dưỡng đạo đức, những kẻ dốt nát mà không chịu học tập. Những kẻ đó sẽ trở thành những phần tử xấu xa trong xã hội, họ sẽ sa ngã, sẽ rơi vào những trạng thái xấu nhất, tối tăm nhất của con người. Học lễ là cả một quá trình lâu dài, mỗi người cần phải có ý chí, sự cố gắng để việc học đạt kết quả cao, ta phải có phương pháp học tập đúng đắn. Vận dụng những điều đã học vào thực tế cuộc sống, không chỉ học ở trường lớp, trong sách vở mà còn phải học từ thực tế cuộc sống xung quanh ta. Là những người học sinh, chủ nhân tương lai của đất nước, chúng ta phải quyết tâm tu dưỡng bản thân về cả đức và tài để sau này trở thành những công dân Việt Nam có tâm hồn cao thượng, có lòng nhân hậu bao la, có phong cách văn minh lịch lãm, đồng thời cũng có hiểu biết sâu sắc về tự nhiên, xã hội, hiểu biết chuyên sâu và cặn kẽ một số lĩnh vực khoa học kĩ thuật công nghệ, có kĩ năng, kỹ xảo trong thao tác và đạt hiệu quả cao, mang lại nhiều lợi ích cho dân tộc và nhân loại. Muốn vậy, chúng ta phải quyết tâm phấn đấu trở thành con ngoan trò giỏi thì ngay từ bây giờ, phấn đấu học hỏi suốt đời để đền đáp công ơn của cha mẹ, thầy cô và xã hội, đáp ứng yêu cầu cấp bách của sự nghiệp đổi mới, công nghiệp hoá, hiện đại hóa đất nước, thoát khỏi cảnh nghèo nàn lạc hậu, hoà nhập với nền văn minh nhân loại.
             Như vậy lễ thật sự rất quan trọng trong đời sống chúng ta, nó là biểu hiện của con người có văn hóa, có đạo đức. Lễ là nhân tố tích cực trong việc xây dựng nên nhân cách của một con người, như Bác Hồ đã nói:” Có tài mà không có đức là người vô dụng…”. 

Học sinh cần biết Kính trọng người lớn tuổi

 Họ và tên : Nguyễn Trầm Hương
Lớp : 10A15
Đề 3 : Suy nghĩ và hành động của anh/ chị về “ Kính trọng cha mẹ, thầy cô giáo và các cán bộ công nhân viên nhà trường “

Bài làm
       Sống trong 1 xã hội, con người ta được chia thành nhiều tầng lớp, vai vế cao thấp khác nhau. Và ngoài tình cảm yêu thương ra, chúng ta tồn tại và gắn kết với nhau bằng sự kính trọng. Sự kính trọng giúp con người ta cảm thấy đc giá trị của bản thân, khi cảm thấy đc bạn tôn trọng, họ sẽ tôn trọng bạn như cách mà bạn tôn trọng họ. Là một người con của gia đình, một người học sinh ta phải biết kính trọng, lễ phép với cha mẹ với thầy cô giáo và các cán bộ công nhân viên nhà trường

       Trước hết, ta hiểu đc kính trọng nghĩa là công nhận một người là bậc trên mình hoặc có giá trị nào đó về mặt đạo đức, tri thức, tài năng …khiến ta phải cư xử dè dặt, có lễ độ một cách tự nguyện. Một người con ngoan trong gia đình cần phải kính trọng cha mẹ, cư xử phải phép và biết vâng lời. Một người học sinh ngoan cần phải tôn trọng thầy cô giáo, các cán bộ nhân viên của nhà trường để thể hiện mình là 1 người học sinh đc giáo dục tốt, biết cách cư xử, kính trên nhường dưới.

     Từ ngày xưa, đã có vô vàn những câu ca dao tục ngữ về công lao to lớn của thầy cô, cha mẹ nhằm gửi gắm đến chúng ta một thông điệp : Họ là những người có công lao sinh thành và dưỡng dục chúng ta, chúng ta chịu biết bao công ơn của họ và một trong những điều mà họ cảm thấy công sức mình bỏ ra đc đền đáp xứng đáng đơn giản chỉ là sự tôn trọng của chúng ta. Khi ấy ta đã đem đến cho những người ta vô cùng biết ơn một niềm vui khi cảm thấy dc giá trị của chính mình qua những ánh nhìn kính trọng, những cái cúi đầu và những câu chào lễ phép.

     Khi ta biết tôn trọng cha mẹ, thầy cô và cán bộ công nhân viên nhà trường,cũng như những người khac ta nhận lại đc sự tôn trọng và một khoảng cách gần gũi hơn cũng như một tình cảm đẹp giữa cha mẹ và con cái, thầy cô và học trò

     Nhưng trong xã hội hiện nay, sự thiếu tôn nghiêm và kính trọng đối với cha mẹ, thầy cô vẫn còn xuất hiện nhiều ỡ giới trẻ. Đáng buồn thay cho những người không thể hiện đc niềm kính yêu, tôn trọng đối với những người mà họ mang ơn. Không hiểu cũng như không bày tỏ đc lòng kính trọng đối với những người đã sinh thành dưỡng dục ra ta ngày hôm nay, ta sẽ không bao giờ có đc thành công dù ta có tài giỏi tới nhường nào. Bởi vốn đã có câu tiên học lễ hậu học văn :”)

    Về phần mình, thái độ của tôi đối với thầy cô và cha mẹ đôi khi không hay, mặc dù tôi vô cùng yêu kính những người đã cho tôi ngày hôm nay. Dù thế nào đi nữa, tôi sẽ cố gắng khắc phục bản thân :”)

        Sự kính trọng là một điều vô cùng cần thiết cho mỗi người chúng ta. Chúng ta phải biết kính trọng cũng như cần đc kính trọng. Nhất là đối với cha mẹ, thầy cô và các cán bộ công nhân viên nhà trường. Thể hiện đc sự tôn trọng đối với họ, chúng ta sẽ có cơ hội thể hiện chính mình và thành công theo cách mà ta mong muốn!

Lễ phép với người lớn tuổi là một trong những tiêu chí để đánh giá đạo đức

Vũ Anh Vũ    Lớp:10A15                                 
Đề:Suy nghĩ,hành động của anh/chị về nhiệm vụ của HS“Kính trọng cha mẹ,thầy cô,CBCNV nhà trường”
Bài Làm
Trên vị trí của một học sinh,có bao giờ bạn tự hỏi rằng bản thân mình đã thật sự trưởng thành sau chỉ bấy nhiêu năm tuổi đời ngắn ngủi của mình?Câu trả lời chỉ có bản thân bạn mới có thể trả lời một cách ưng ý và chân thực nhất.Bạn lớn lên trong vòng tay của cha mẹ,trong sự dạy dỗ tận tụy của thấy cô và tập thể nhà trường.Có bao giờ bạn sống xứng đáng với những thứ tình cảm cao quý và đáng đươc trân trọng ấy chưa?Bạn và cả bản thân tôi chỉ trưởng thành khi tự bản thân trả lời được những câu hỏi ấy.
Hồ Chí Minh có câu:
"Có tài mà không có đức là người vô dụng
Có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó”    
Đạo đức, phẩm chất là một phần quan trọng đối với bản thân con người. Trong đó hiếu thảo là một đức tính vô cùng cần thiết.Hiếu thảo là một phẩm chất đạo đức tốt đẹp của con người. Nó thể hiện những tình cảm, suy nghĩ của bản thân mỗi người với những ai đã có công ơn to lớn với chúng ta. Hiếu thảo rất cần thiết trong mọi hoàn cảnh, mọi lúc mọi nơi. Đặc biệt là đối với những thế hệ trẻ ngày nay – những con người đang dần hòa nhập vào nhịp sống của thế giới hiện đại.Ca dao có câu:
“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”     
Như mọi người đều biết,Tình là điều bắt đầu của mọi mối quan hệ gia đình và xã hội.Tình của cha mẹ đối con cái là do tình yêu thương tự nhiên,và đó là một nhu cầu tình cảm có tính bản năng văn hóa;tức có tính thừa kế di truyền thể văn hóa trong quá trình tiến hóa của loài người chúng ta.Nó xuất phát một cách tự nhiên,tương tự như qui luật “nước mắt chảy ngược dòng” mà không cần thắc mắc.Tình thương của cha mẹ dành cho con cái vốn là sự tự nguyện hi sinh,không điều kiện,không ích kỉ vì nó không hề bắt đầu từ một hình thức hợp đồng hứa hẹn lời lỗ ra sao giữa cha mẹ và con cái.Con cái sinh ra,bất luận trai hay gái,đuôi mù hay què quặt,cha mẹ đều yêu thương và nuôi dưỡng,không ngại ngùng công lao cực khổ và toan tính.Nói như câu ca dao Việt Nam chúng ta “Chim trời ai dễ đếm lông,nuôi con ai dễ kể công tháng ngày” hay “Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,năm canh chầy thức đủ năm canh.”…Cha mẹ nuôi con không phải do kì vọng trả hiếu như món nợ đền bù,nhất là đền bù bằng vật chất.Nhưng với nhận thức lương tâm về sự hi sinh to lớn của cha mẹ,con cái thông thường đều muốn bày tỏ lòng hiếu thảo đối với cha mẹ,cả về mặt vật chất lẫn tinh thần.Đến đỗi một triết gia đại diện nhất của học phái chủ nghĩa ích kỉ như Thomas Hobbes cũng phải công nhận.”Bởi vì việc dạy bảo đầu tiên cho con cái tùy thuộc vào sự chăm sóc của cha mẹ,nên trong thời kì dưỡng dục,con cái vâng lời cha mẹ là điều cần thiết;và chẳng những phải vâng lời như thế mà sau này,chúng cũng phải biết công ơn dưỡng dục của cha mẹ bằng những cử chỉ hiếu kính,như là sự đền ơn trả nghĩa đòi hỏi”.
Chúng ta có thể nói,hiếu thảo,trách nhiệm và thành công và thành nhân đều là những yếu tố có tác dụng nhân quả của nhau,nhưng phải là những đứa con biết nghe lời và học hành.Vì như mọi người đều biết văn minh của nhân loại là Văn minh học hành.Hiếu thảo với đấng sinh thành là phải biết vâng lời cha mẹ dù ở bất cứ hoàn cảnh nào,không chống đối,không làm ngược lại lời giáo huấn như những bài giảng của thầy cô trong nhà trường.Phaỉ hết sức cung khính nghe theo lời cha mẹ dạy,lúc đối đáp cần phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói,đôi đáp khôn ngoan nhưng phải lễ độ ,không được có lời lẽ mang tính xúc phạm hay giễu cợt và khinh thường cha mẹ. Việc con cái, dù nhỏ hay lớn, tỏ ra kính trọng cha mẹ mình phải được nuôi dưỡng bằng cảm tình tự nhiên xuất phát từ mối liên hệ giữa họ với nhau. Lòng con cái trọng kính cha mẹ tạo nên tình trạng thuận hòa trong tất cả mọi sinh hoạt gia đình; nó cũng liên quan cả đến tình giao hảo giữa anh chị em với nhau nữa.Đối với người học sinh,ấy là nhiệm vụ cần phải thực hiện như một thói quen cần có trong ngày và vận dụng một cách hoàn hảo nhất.Ta không cần phải làm như người trưởng thành,chỉ cần làm những việc có thê làm trong sức lực của bản thân,như việc kính trọng song thân trong những công việc thường ngày,cố gắng sống thật tốt như cha mẹ mong mỏi và cố gắng học hành thật chăm chỉ như cố gắng giúp cha mẹ vui vẻ sống trọn đời bên các con,Việc ấy không phải là khó,chi cần những cử chỉ và hành động ấy xuất phát từ chính con tim mách bảo.Vì những viêc làm xuất phát từ nghĩa vụ,từ trách nhiệm thì cũng hóa thành không. Việc kính hiếu đối với cha mẹ từ xưa đến nay rất nhiều, riêng đối với Đức Khổng Tử chú trọng dạy con người, trước nhứt phải đạt được chữ Nhân nghĩa là con người phải có lòng thành thật, nhân hậu đối với những người thân cận chung quanh mình, ví như cha mẹ, anh chị em, rồi kế đến họ hàng thân tộc, bạn bè, sau cùng là trong thiên hạ. Nếu đối với cha mẹ mà chúng ta không biết kính hiếu, đối với với anh chị em không thuận hòa thì không thể nói đó là người có lòng nhân và thành thật được. Đối với cha mẹ, chúng ta phải thương và kính, bởi vì : thương mà không kính, thì không thể gọi là hiếu đạo đượcNói rõ hơn, việc kính hiếu cha mẹ không có nghĩa là lúc nào cha mẹ làm điều sai trái, người con cũng phải nghe theo. Nhưng bổn phận con phải biết ngăn cản cha mẹ làm việc sai trái, xấu xa, nếu cha mẹ cứ khư khư tiếp tục làm sai trái không nghe theo, thì bổn phận con phải lựa lời nhã nhặn, từ tốn ôn hòa, rồi từ từ phân tách lẽ phải trái, bẩm thưa nhiều lần, để ngỏ hầu cha mẹ biết kịp mà tránh. Do vậy, nếu cha mẹ biểu làm điều sai trái, xấu xa mà con cứ nhắm mắt làm theo ý cha mẹ, thì con cũng phạm tội bất hiếu như thường : "Phụ hữu trách tử tức thân bất hảm ư bất nghĩa, đương bất nghĩa tắc trách chi. Tùng phụ lệnh an đắc vi hiếu". Vì thế, con luôn luôn phải biết giữ gìn danh giá, tiết nghĩa cho cha mẹ, bằng cách nghe lời dạy bảo những điều hay lẽ phải của cha mẹ và cản ngăn cha mẹ làm những điều sai trái, xấu xa, như vậy con mới được xem là giữ tròn hiếu đạo.Ấy là học sinh đã làm tròn đạo hiếu với cha mẹ,phát xuất từ chính lương tri và văn hóa loài người sau hàng triệu năm tiến hóa và tích tụ được.
Cùng với lòng hiếu thảo,tinh thần tôn sư trọng đạo là những yếu tố rất căn bản để xây dựng nên tố chất tốt đẹp của những phần tử dang ngồi tiếp thu tri thức trên ghế nhà trường.Đó còn là một ttuyền thống văn hoá vô cùng tốt đẹp của nhân dân ta. Khi nào cuộc sống còn cần kiến thức, con người còn văn minh thì người thầy còn được tôn trọng. Mà chắc chắn rằng, con người không thể quay trở về với điểm xuất phát với cảnh sống ăn lông ở lỗ được. Vì thế, dù thời kì lịch sử nào, dù xã hội nào "Tôn sư trọng đạo" vẫn là truyền thống vô cùng tốt đẹp, và vô cùng cần thiết, cần được tiếp tục phát huy và gìn giữ. Đó là yếu tố quan trọng làm nên nền tảng đạo đức của xã hội văn minh. Nếu trẻ em là tờ giấy trắng thì người cầm cây bút viết lên những tờ giấy trắng ấy những tráng thẳng hàng, rõ nét, rõ chữ nhất chính là thầy cô giáo. Tôn trọng những người giữ vai trò truyền đạt tri thức nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của tình yêu tri thức, của lòng ham học hỏi, của ý chí và khát vọng vươn lên cuộc sống tốt đẹp hơn. Vì thế "tôn sư" không chỉ là vấn đề tôn trọng, kính yêu người làm nghề dạy học mà còn là biểu hiện của tình yêu tri thức, biểu hiện của văn minh, tiến bộ. "Đạo" cũng không chỉ dừng lại ở đạo làm trò, ở những hình thức, thái độ ứng xử với người thầy mà còn là cả vấn đề đạo đức xã hội. Đó là đạo làm người, là đạo học ở đời. Trọng đạo là coi trọng sự hiểu biết, coi trọng tinh thần ham học hỏi, đề cao truyền thống ham học. Người làm thầy trong bất cứ xã hội nào luôn được xã họi tôn trọng "nhất tự vi sư, bán tự vi sư". Bởi vậy, "tôn sư trọng đạo" không còn là một vấn đề quan niệm sống hay quan niệm về cách cư xử mà đã trở thành một phạm trù đạo đức. Thời xưa Platôn, Aritxtôt, Khổng Tử… từ người thầy đã trở thành những bậc thánh trong lòng học trò. Ngày nay, người thầy tuy không có vị trí tuyệt đối như thế song thầy vẫn là người được xã hội tôn trọng và "nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý".Vì thế, vai trò của người thầy trong xã hội hiện đại đã thay đổi, từ người truyền đạt tri thức đã chuyển thành người dẫn dắt học sinh tìm ra con đường đến với tri thức. Vai trò của người thầy ít nhiều thay đổi nhưng vị trí của người thầy thì không hề suy giảm. Thầy vẫn là thầy và ngày càng quan trọng hơn. Vì vậy, dù xã hội có đi đến đâu, xã hội ấy vẫn có những người muốn học và vẫn có những người thực hiện nhiệm vụ dạy bảo người đi sau. Trong cuộc sống ngày nay, khi mà vấn đề học hành ngày càng phức tạp và sự xuống cấp về đạo đức xã hội đang khiến nhiều người có lương tâm trách nhiệm phải quan tâm suy nghĩa thì vấn đề "tôn sư trọng đạo" càng phải tiếp tục được kế thừa và phát huy hơn nữa.Là người học sinh,ngay bản thân tôi cũng chưa dám chắc mình đã thực sự biết ơn và kính trọng thấy cô,kể ca những cán bộ nhân viên nhà trường.Nhưng có điều tôi dám chắc chắn rằng tôi chưa bao giờ vô lễ,xem thường lời nói của họ,quên chào hỏi họ hay có thái độ vô phép.Là học sinh,chúng ta nên kính trọng lời nói của thầy cô,luôn vận dụng những lới giảng dạy ấy thường ngày và không được gọi tên giáo viên bằng các biệt danh,vì đó là những biểu hiện của hành vi xem thường bề trên,những người có công giáo dục chúng ta.Thêm vào đó là cố gắng học tập thật tốt để đền đáp công ơn ấy,như đánh đổi để lấy lại cho họ nụ cười và niềm vui để tiếp tục chuyên môn của mình.Tất cả những điều ấy sẽ phần nào tạo nên,xây dựng nên phẩm chất con người bạn.Đấy là những điều cốt lõi chúng ta cần có khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Tự vấn đáp bản thân bằng những câu hỏi khách quan mang tính triết lí sâu sắc ấy,chúng ta-những người học sinh,những người con nên nhận thức được tầm quan trọng việc thực hiện trách nhiệm của chính mình.Thời gian không bao giờ chờ đợi bất cứ ai,nhất là khi họ không hề biết quí trọng những gì có ở trước mặt.Đừng để mình hối hận vì những việc làm trong quá khứ.Việc làm của chúng ta bây giờ là thực hiện tốt trách nhiệm của mình-Tôn trọng thầy cô,cha mẹ và các cán bộ công nhân viên nhà trường

14 thg 10, 2011

Tôn sư trọng đạo

Họ và Tên: Nguyễn Mỹ Tuyền
Lớp: 10A8
Đề: Suy nghĩ và hành động của anh chị trước tư tưởng của nhân dân ta về tôn sư trọng đạo
Bài làm
“Tôn sư trọng đạo” không chỉ còn là vấn đề đạo đức mà còn là một truyền thống văn hóa vô cùng tốt đẹp của nhân dân ta . Khi nào cuộc sống còn cần kiến thức , con người còn văn minh thì người thày còn được tôn trọng . Vì thế , dù thời kì lịch sử nào , dù xã hội nào “tôn sư trọng đạo”vẫn là truyền thống vô cùng tốt đẹp và cần thiết cần được giữ gìn và phát huy . Đó là yếu tố quan trọng làm nên lối sống đạo đức của xã hội loài người.
Nhân dân ta từng có những câu nói vô cùng giản dị mà chứa đựng ý nghĩa rất sâu sắc về Đạo và Thầy . Những câu nói ấy vừa tôn vinh người thầy , vừa nhắc nhỡ con cháu biết sống cho phải đạo làm người . Thầy là người vạch đường chỉ lối cho ta “Không thầy đố mày làm nên” . Vì thế vị trí người thầy được đặt ngang hang với vị trí cha mẹ: “Công cha , nghĩa mẹ , ơn thầy” . Chúng ta vẫn luôn tự nhắc mình :
“Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”
Người làm thầy trong bất cứ xã hội nào luôn được tôn trọng “nhất tự vi sư , bán tự vi sư” . Bởi vậy “tôn sự trọng đạo” không còn là quan niệm sống hay quan niệm về cách cư xử mà đã trở thành một phạm trù đạo đức . Thời xưa Platôn , Aritxtôt , Khổng Tử , … từ người thầy đã trở thành những bậc thánh trong lòng học trò . Ngày nay , người thầy tuy không có vị trí tuyệt đối như thế song thầy vẫn là người được xã hội tôn trọng và “Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý” . Dù ở phương Đông hay phương Tây dù mối quan hệ thầy trò có bình đẵng đến đâu , gần gũi đến đâu thì ranh giới thầy trò , vị trí đáng kính của người thầy vẫn không hề bị mai một.
Trên thực tế , vấn đề “tôn sư trọng đạo” ngày nay đã có nhiều điều đáng phải bàn . Các thầy cô giáo dù phải đứng trước bao nhiêu khó khăn của cuộc sống vẫn đang ngày đêm lo lắng , nghiền ngẫm để truyền thụ cho học sinh những tri thức quý giá nhất . Về phía học sinh , bên cạnh những học sinh chăm chỉ ngoan ngoãn , thực hiện đúng đạo làm trò , kính yêu và tôn trọng thầy cô giáo , đã có không ít chợt quên đi đạo nghĩa thầy trò . Những học sinh ấy đã vô tình hoặc cố ý vi phạm đạo làm trò , làm buồn lòng các thấy cô . Đã có những câu truyện đau lòng các thầy cô giáo . đã có những câu chuyện mà chúng ta không muốn nhắc đến như hiện tượng học trò xúc phạm thầy cô , vô lễ với những người đang ngày đêm dạy bão chúng em những điều hay lẽ phải , truyền đạt những tinh hoa tri thức nhân loại . Xã hội đã và đang tiếp tục lên án những học sinh đó . Nếu trẻ em là tờ giấy trắng thì người cầm bút viết lên tờ giấy trắng ấy những trang thẳng hàng rõ nét , rõ chữ nhất chính là thấy cô giáo . Tôn trọng những người giữ vai trò truyền đạt tri thức nhân loại cho thế hệ sau là biểu hiện của tình yêu tri thức , biểu hiện của văn minh , tiến bộ . “Đạo” không chỉ dừng lại ở đạo làm trò , ở những hình thức , thái độ ứng xử với người thầy mà còn là vấn đề đạo đức xã hội . Để xã hội ngày càng văn minh con người ngày càng phải chú ý đến chuyện học hành , tiếp thu tri thức . Vì thế , vai trò của người thầy trong xã hội hiện đại đã thay đổi , từ người truyền đạt tri thức đã trở thành người dẫn dắt học sinh tìm ra con đường đến với tương lại rộng mở phía trước , dù xã hội có đi đến đâu , xã hội ấy vẫn có những người muốn học , muốn thực hiện nhiệm vụ dạy bão người đời sau . Trong cuộc sống ngày nay , khi mà vấn đề học hành ngày càng phức tạp và sự xuống cấp về đạo đức xã hội đang khiến nhiều người có lương tâm trách nhiệm phải quan tâm suy nghĩ về vấn đề “Tôn sư trọng đạo” cần được tiếp tục thừa kế và phát huy hơn nữa.
Tóm lại , tôn sư trọng đạo là một truyền thống đạo đức vô cùng tốt đẹp của dân tộc ta . Đứng trước những hiện tượng đáng suy nghĩ hiện nay về vấn đề đạo đức học đường , chúng ta cần phải có những hoạt động cần thiết để nhắc nhở mỗi người nhìn lại thái độ và cách ứng xử của mình đối với những người làm thầy trong xã hội này . Tôn sư trọng đạo cần được quan tâm hơn nữa.

Tôn sư - Trọng đạo

Đề bài:
Câu ca dao :” Muốn sang phải bắc cầu Kiều,
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”.
Có còn giữ nguyên giá trị ngày hôm nay?

Bài Làm

Trong xã hội ngày nay, nền kinh tế tri thức phát triển mạnh mẽ việc học rất quan trọng. Các thầy cô giáo truyền thụ cho ta những kiến thức vô cùng bổ ích và thành công của ta hôm nay chính là nhờ phần lớn công lao dạy dỗ của các thầy các cô. Nhưng có nhiều học sinh chúng ta không biết quý trọng thầy cô, họ chỉ xem những lời giảng của các thầy cô như là “Nước đổ lá môn”. Điều đó trái với ý nghĩa của câu ca dao sau:

“ Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”


“ Muốn sang thì bắc cầu Kiều” có nghĩa là muốn đi sang sông thì phải bắc cầu, nhưng tại sao lại là cầu Kiều? Đó là loại cầu hình cong như cái yên ngựa, chỉ thấy ở những nhà giàu sanh quý tộc ở thời xưa. Muốn con giỏi giang, tiến tới thành công thì phải biết yêu quý kính trọng thầy cô. Và để thực hiện công việc ấy, học sinh chúng ta cũng có vô vàn cách để biểu lộ lòng biết ơn của mình đối với các thầy cô giáo: tham gia văn nghệ chào mừng 20/11, thi đua giành nhiều hoa điểm tốt, đến thăm, chúc sức khỏe các thầy cô. Biết ơn nhữnng người đã dạy dỗ mình là một hành động đẹp rất nên làm. Đó là việc làm của một người học sinh ngoan , biết phát huy tốt truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Như các câu ca dao tục ngữ khác nói về tính “Tôn sư trọng đạo” :

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng.


Nếu không có các người lái đò ấy đưa chúng ta qua sông thì chúng ta đã không có ngày hôm nay. Chúng ta đã không được ngồi trong mái trường cấp III này.


Ấy thế mà lại có những học sinh vô ý thức, vô văn hóa, chắng coi thầy cô ra gì. Những học sinh đó học thì kém lại hay nghịch dại, làm thầy cô và bố mẹ phiền lòng. Thậm chí còn mắng, chửi thầy cô khi bị điểm kém hay hạ hạnh kiểm. Đánh trách thay!

Chúng ta có rất nhiều cách để tỏ lòng biết ơn những người đã có công dạy dỗ mình: ngồi trong lớp chỉ cẩn các bạn chú ý nghe giảng tức là đã tỏ lòng biết ơn rồi đấy. Học thật giỏi, giành được nhiều điểm chín. mười chính là cách đền ơn các thầy các cô tốt nhất của chúng ta. Ngoài ra vào ngày 20-11. 8-3, tết cổ truyền, học sinh có thể họp nhau lại cùng đến nhà thầy cô, thầy cô vui mà chúng ta cũng được coi là học sinh ngoan, có nghĩa biết đền ơn.

Thật vậy! Cứ giả sữ xã hội này mà không có nghề dạy học thì không biết nó sẽ trì trệ và kém phát triển đến thế nào! Vậy thì ngay từ bậy giờ, chúng ta hãy tỏ ra là những người học trò ngoan bằng cách tỏ lòng biết ơn các thầy, các cô của nình. Họ xứng đáng được chúng ta đời đời nhớ ơn và kính trọng!

28 thg 10, 2010

Tiên học Lễ - Hậu học Văn

Họ và tên: Nguyễn Ngọc Xuân Quỳnh
Lớp: 10A8 Mã số: 28
Tổ: 1
Đề: Nghị luận về đề tài học tập (“Tiên học lễ, hậu học văn”)
Bài làm
Trong cuộc sống, trên hết của cải, tiền bạc, con người ta trân trọng nhất thái độ ứng xử giữa người với nhau. Chính vì lẽ đấy, dân gian ta có câu: “Tiên học lễ, hậu học văn”.
Trong câu nói đó, “tiên học lễ” nghĩa là con người trước hết phải co một phẩm chất đạo đức tốt, phải học được những thái độ ứng xử phù hợp với lề thói xã hội, sau đó, khi đã có được một nhân cách hoàn thiện thì mới bắt đầu học đến những bộ môn khoa học khác, đấy là “hậu học văn”. Tóm lại, câu nói của người xưa muốn truyền dạy cho thế hệt chúng ta rằng làm người trước tiên phải biết lễ nghĩa, đạo đức từ đó mới tạo nên một nền tảng tốt để học tập đỗ đạt được. Một con người nhận thức được những điều đó thì sẽ biết kính trên nhường dưới, biết “cảm ơn”, “xin lỗi” đúng lúc, biết phân biệt phải trái để có những hành động đúng mực đối với mọi người, hơn nữa, khi đã được dạy dỗ thì người đó sẽ biết suy nghĩ để làm việc, học tập nghiêm túc, chăm chỉ, không phụ lòng những người đã tin tưởng mình. Đấy là những thể hiện của một con người đã học được chữ “lễ” và chữ “nghĩa”.
Lễ nghĩa là một trong những truyền thống quan trọng trong xã hội Việt Nam. Điều đó sẽ giúp con người tạo mối quan hệ tốt với bạn bè, hàng xóm, đem lại một niềm tự hào cho gia đình, được mọi người yêu thương, quý mến, coi trọng. Ngoài ra, tạo được uy tín trong công việc, sự nghiệp thành đạt. Hơn thế nữa, khi có ý thức thì con người sẽ biết sắp xếp, tổ chức việc học, việc làm một cách khoa học, từ đó, công việc của họ luôn được hoàn thành, có hiệu quả, cuộc sống sẽ trở nên nề nếp và thanh thản hơn. Xin lấy ví dụ từ giáo sư Ngô Bảo Châu, sinh ra trong hoàn cảnh đất nước khó khăn, nhờ được giáo dục ý thức từ nhỏ, nên ông đã có thái độ nghiêm túc trong việc học, cùng với sự cố gắng, ông đã thành công ngoài mong đợi. Vậy là đối với một con người, một nền tảng nhân cách tốt sẽ giúp họ có một tiền đồ tươi sáng, thành đạt.
Thế nhưng, khi không cư xử lễ độ trong cuộc sống, chỉ “học văn” mà không “học lễ” thì học tập họ có thể làm tốt, nhưng họ không tạo được mối quan hệ tốt với bạn bè, không biết cư xử phải phép với mọi người thì họ sẽ không nhận được sự yêu mến, đồng cảm của những người xung quanh. Từ đó, cuộc sống của họ sẽ bị cô lập, xa lánh, không có niềm vui và chia sẻ. Chưa hết, khi không có sự hợp tác, giúp đỡ, tinh thần không được tỉnh táo, thoải mái thì công việc lại càng gặp nhiều khó khăn, dễ bị phân tâm, khó đạt được hiệu quả như mong muốn. Như Hồ Chủ tịch đã nói: “Người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó, người có tài mà không có đức thì không dùng được”. Ngoài ra, cuộc sống vẫn còn những kẻ đạo đức giả, cố tỏ ra lễ phép, có tài nhưng sau lưng luôn phá ngầm, gây khó cho người khác, vừa không có đức mà lại không có tài, thật đáng lên án. Tóm lại, nhân cách không tốt thì chỉ kéo theo những hậu quả xấu, những điều không mong muốn.
Vì những lẽ đó, trẻ em từ nhỏ nên được giáo dục từ gia đình và nhà trường, nên được rèn luyện một nếp sống, một nền tảng đạo đức bởi “cây non dễ uốn”. Còn những người trẻ, đã trưởng thành thì nên học tập những kỹ năng sống cần thiết như hoạt động nhóm, giao tiếp xã hội, nói trước đám đông. Quả thật, con người ta cần có một thái độ sống tích cực thì mới mong đạt được thành công trong mọi việc.
Người xưa thật đúng đắn khi cho rằng có “học lễ”, có đạo đức thì sau đó con người ta mới “học văn” mới có thể giúp ích cho xã hội được. Để thay lời kết, xin trích dẫn câu nói: “Học để làm người, học để làm việc”.